Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bình Nguyên Trang » Đêm hoa vàng (2024)
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:59
(Ngày của Mẹ)
Một số người lên Chùa tìm Phật
Miệng nghiện nam mô
Môi lưỡi sính chữ thiện lành
Họ đi tìm đạo nhiều năm
Mà đâu biết đạo là con đường không lối
Con đường sâu mãi vào bên trong, con đường không nhìn để thấy
Con đường trở về xứ sở của chiếc bào thai
Không tham dục nào có thể ô nhiễm
Con đường chính mình
Họ tìm Phật nhiều năm
Khắp các ngả trần gian bận rộn
Mà đâu biết đường về thăm Phật rất gần
Phật là mẹ trong nhà vậy đó
Người đã một đời toan lo cực khổ
Vì con
Người đã một nắng hai sương lặn lội
Tóc bạc da mồi khổ đau trăm lối
Bỏ quên tuổi đời
Vì con
Phật đang đau chân, Phật đang mỏi gối
Phật đang cô đơn từng ngày ngóng đợi
Phật đêm lo âu giật mình tỉnh dậy
Xót thương những núm ruột còn bơ bải
Với bao hư danh toan tính mệt nhoài
Phật khóc thầm những đêm mùa đông
Những sớm mùa hè những chiều thu cuối
Phật thương đứa con đời riêng sầu tủi
Phật thương đứa con giàu sang lạc lối
Phật ngồi buồn tênh hiên nhà mỗi tối
Mường tượng ngày xưa và tiếng con cười
*
Kinh kệ làm chi nếu để Mẹ buồn
Mẹ đã già rồi như gió lắt lay
Mẹ đã ôm con một đời không mỏi
Mẹ vẫn ôm con lúc con lầm lỗi
Ai buông tay con cũng không sợ hãi
Khi sau lưng con còn mẹ vỗ về
*
Đã từ lâu rồi tôi chán làm thơ
Tôi chán véo von mỹ từ nhóng nhánh
Tôi chán con người khôn ngoan ranh mãnh
Họ ẩn nấp mình trong áo thầy tu
Trong vẻ nghiêm trang, đức hạnh, nhân từ
Tôi chán chính mình ồn ào phỉnh nịnh
Bay trong đám đông nhộn nhạo mặt người
Tôi thường ngồi im, tôi và bóng tối
Để tôi rõ hơn phía đó con đường
Tôi hiểu được rằng Mẹ tôi là Phật
Người mang cho tôi lọ nước cam lồ
Để tôi mát lành sau những héo khô
Sau những tả tơi mê cung chọn lựa
Sau những hồn nhiên ảo tưởng cuộc đời
Sau những đòn đau thảng thốt con người
*
Hôm nay ngày gì, ngày Mẹ của tôi
Nhưng trong tim tôi ngày nào cũng mẹ
Tôi mang mẹ đi như một ngọn đèn
Để soi tháng ngày vợi bớt lênh đênh
Tôi có đi chùa và có cầu kinh
Chùa trong tâm tôi và kinh - lời mẹ
Tôi biết đời này không gì hơn thế
Từ mẹ bước ra để được làm Người
Mẹ dạy thế gian nhiều khóc lắm cười
Mẹ dạy có khi một mình - phải sống
Mẹ dạy có khi một mình - phải cười
Cầm lấy nỗi đau như ngọc mà chơi
Đừng luỵ kẻ trên đừng chê kẻ dưới
Đừng sợ vết thương - sao tránh ở đời
Xin cảm ơn Người - Phật của riêng tôi
Từ mẹ mà đi con thấu phận người...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.