Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bình Nguyên Trang » Đêm hoa vàng (2024)
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 23:14
Người kể chuyện gì mà huy hoàng như thể
Nếu không vàng không kịp với mùa thu
Đôi mắt mở đẫm chiều
Đôi mắt thức tàn đêm
Cho ta đau một sớm mai nhỡ người đi mất
Ta còn chi để nói với mây ngàn
Người vì ai mà rực rỡ đến hoang tàn
Hay ta vì yêu người mà buộc vào gánh nặng
Người cảm thương ta những đêm một mình tự khóc
Hay người đang một mình tự hát
Bài thơ vô danh kiếp kiếp luân hồi
Lòng ta úa dần theo cánh vàng rơi
Sao người điềm nhiên trên mặt bàn đợi cơn gió tới
Người không băn khoăn cuộc đi này sao ta cứ gọi
Sao ta không đủ từ tâm để người chết một mình
Hoa vàng ơi
Vàng ơi hoa đêm
Người còn ở đây hay về chân trời khác
Liên quan không mà ta bận lòng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.