Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 23:09

Và chúng ta đã đến đây
Trong cuộc chơi ai đó bày ra
Để đi đường của mình
Trong vở kịch mỗi người tự chọn lấy

Chúng ta viết kịch bản
Cho vở diễn lãng xẹt
Từ những cơn điên tâm trí
Rồi tự mình là diễn viên - trình diễn

Chúng ta trình diễn mỗi ngày
Như người nấu ăn miệt mài thêm gia vị
Hoàn hảo lên hương thẩm mỹ viện
Căng bóng, mượt mà không tì vết

Chúng ta ẩn nấp vào bao gương mặt
Thành thật nhập vai
Đôi khi giấu một vài điều trong tay áo
Trên môi lưỡi ngọt ngào

Trình diễn ngay cả trong giấc ngủ
Lúc gần nhau âu yếm, lúc chia ly
Lúc đau khổ vẫn không quên, trình diễn
Lúc hoang mang, vò xé, mơ hồ

Như một nhu cầu sống cho người khác xem
Những vỏ hồ đào cứng hơn vì mấy tầng sơn phết
Chúng ta diễn đến tận khi cái chết
Vẫn cần thêm lớp kịch cuối cùng

Sáng nay nghĩ gì khi xem phây búc
Gặp một rỗng không điểm giữa mắt người

Thấm tháp gì một cuộc vui chơi
Ta diễn người xem người xem ta diễn
Bao nhân vật chết dần trong chật chội
Trong áo khăn bi hài kịch cuộc đời

Ta đã thêm vào
Thêm mãi
Thêm
Để nung nấu nhiều người tới xem
Thêm nữa...

Nhưng đêm qua có ai vừa tới
Từ cơn mơ - hay là thực, tận cùng
Người mách bảo: Thế gian này mệt bởi
Kẻ giống ngươi - thất thủ trước chính mình

Người nhấc giùm ta chiếc mặt nạ
Dịu dàng bảo rằng hạnh phúc khó gì đâu
Khi ta rời sân khấu tìm nhau...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]