Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bốn
Đăng bởi Tung Cuong vào 23/07/2022 06:59
Но, получив посланье Тани,
Онегин живо тронут был:
Язык девических мечтаний
В нем думы роем возмутил;
И вспомнил он Татьяны милой
И бледный цвет и вид унылый;
И в сладостный, безгрешный сон
Душою погрузился он,
Быть может, чувствий пыл старинный
Им на минуту овладел;
Но обмануть он не хотел
Доверчивость души невинной.
Теперь мы в сад перелетим,
Где встретилась Татьяна с ним.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 23/07/2022 06:59
Đã sửa 6 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 30/03/2026 18:57
Nhưng khi nhận thư Tachiana vừa gửi,
Ônhêghin thấy lòng xốn xang, bổi hổi:
Thư của cô gái sôi nổi, lắm ước mong,
Chàng đọc thư, nghĩ suy bối rối trong lòng;
Chàng nhớ lại nét tái xanh, luôn buồn tẻ
Ánh lên bộ dạng của Tachiana sao đáng nể;
Tâm hồn chàng chìm nhẹ vào giấc mộng sâu,
Cơn mộng ngọt ngào, vô tội, trắng trong
Rất có thể cơn xúc động bao ngày trước
Lại làm chủ hồn chàng trong thoáng chốc;
Nhưng giờ đây chàng không muốn dối lừa ngay
Lòng tin trong cô gái có hồn thiên thần này
Giờ ta hãy bay nhanh sang vườn hoa nọ,
Nơi Tachiana cùng chàng có dịp may gặp gỡ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.