Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương sáu
Đăng bởi Tung Cuong vào 19/11/2022 05:58
Он мог бы чувства обнаружить,
А не щетиниться, как зверь;
Он должен был обезоружить
Младое сердце. «Но теперь
Уж поздно; время улетело…
К тому ж — он мыслит — в это дело
Вмешался старый дуэлист;
Он зол, он сплетник, он речист…
Конечно, быть должно презренье
Ценой его забавных слов,
Но шепот, хохотня глупцов…»
И вот общественное мненье!
Пружина чести, наш кумир!
И вот на чем вертится мир!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 18/11/2022 05:58
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 14/03/2026 12:39
Đáng ra phải mở lòng lộ ra tình cảm chứ,
Không xù hết lông, điên lên như thú dữ;
Chàng đáng ra phải tước vũ khí ngay
Của con tim non trẻ. “Nhưng giờ đây
Thì đã muộn; Thời gian đã cạn…
Thêm vào nữa, chàng suy - người dây vào chuyện
Là tay từng đấu súng, loại cáo già,
Hắn ác tâm, đưa chuyện, xúc xiểm người ta…
Rõ ràng nhất, phải tỏ ra khinh miệt
Những lời hắn giải khuây ba hoa quen miệng,
Nhưng tiếng thì thầm, cười cợt của đám ngồi lê…”
Và đây là dư luận xã hội gớm ghê!
Danh dự - sợi lò so, ta thần tượng,
Toà nhà cuộc sống xem đây là nền móng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.