Muốn trách ông xanh lại nực cười,
Khuôn thiêng lừa lọc lúc nào ngơi!
Ngắm gương kim cổ chưa già nhỉ?
Tính nợ công danh đã trả rồi.
Chung đỉnh dẫu ngon càng ngán dạ,
Áo xiêm tuy cũ chửa phai mùi.
Lại đem sách cũ về nơi cũ,
Sông Nhị non Nùng lắm thú chơi.


Nguồn: Nam Phong tạp chí, số 112, tháng 12-1926