Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Đặng Huy Trứ
此地年前一宦遊,
而今人物半如秋。
兒孤婦寡千家哭,
屋倒船漂萬戶愁。
哀我蒸藜遭此難,
怪哉颶母雪何仇。
春長舊有親民責,
善策慚吾未半籌。
Thử địa niên tiền nhất hoạn du,
Nhi kim nhân vật bán như thu.
Nhi cô phụ quả thiên gia khốc,
Ốc đảo thuyền phiêu vạn hộ sầu.
Ai ngã chưng lê tao thử nạn,
Quái tai cụ mẫu tuyết hà cừu.
Xuân Trường cựu hữu thân dân trách,
Thiện sách tàm ngô vị bán trù.
Năm trước đây ta đã đến làm quan ở đất này
Mà nay người và cảnh vật đã tàn tạ như vẻ quá thu rồi
Bao con côi vợ goá ngàn nhà kêu khóc
Bao nhà đổ thuyền trôi muôn hộ khổ đau
Thương thay cho người dân đen gặp phải tai nạn này
Lạ thay thần bão muốn rửa mối thù chi
Ở Xuân Trường này xưa ta có trách nhiệm gần dân
Nhưng thẹn cho ta chưa lo tính được chút kế hay gì
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Năm trước làm quan ở đất này
Mà nay người, cảnh nhuốm hơi may
Con côi, vợ goá ngàn đau xót
Nhà đổ, thuyền trôi vạn đắng cay
Thần bão rửa thù sao lắm vậy?
Dân nghèo gặp nạn đáng thương thay
Xuân Trường trách nhiệm dân năm ấy
Nghĩ thẹn đến giờ thiếu kế hay
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.