Thơ » Trung Quốc » Tấn » Đào Tiềm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 13:34
少年罕人事,
游好在六經。
行行向不惑,
淹留遂無成。
竟抱固窮節,
飢寒飽所更。
敝廬交悲風,
荒草沒前庭。
披褐守長夜,
晨雞不肯鳴。
孟公不在茲,
終以翳吾情。
Thiếu niên hãn nhân sự,
Du hảo tại Lục kinh.
Hành hành hướng bất hoặc,
Yêm lưu toại vô thành.
Cánh bão cố cùng tiết,
Cơ hàn bão sở canh.
Tệ lư giao bi phong,
Hoang thảo một tiền đình.
Phi hạt thủ trường dạ,
Thần kê bất khẳng minh.
Mạnh Công bất tại tư,
Chung dĩ ế ngô tình.
Thuở thiếu niên, ta ít giao du với người đời,
Sở thích chỉ đặt vào việc nghiên cứu Lục kinh.
Năm tháng trôi qua, dần tiến gần tuổi bốn mươi,
Nhưng vì lần lữa mãi nên cuối cùng vẫn không làm nên sự nghiệp.
Rốt cuộc, ta chỉ còn ôm giữ tiết tháo bền lòng trong cảnh khốn cùng,
Đã nếm trải đầy đủ mọi nỗi đói rét.
Gió buồn dồn dập thổi vào căn nhà rách nát,
Cỏ hoang mọc tràn, che lấp cả sân trước.
Ta khoác áo vải thô, chịu đựng đêm dài,
Đến sáng, gà dường như cũng không chịu gáy.
Mạnh Công không còn ở nơi đây,
Vì thế ta đành mãi che giấu tâm tình của mình.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Thuở trẻ ít giao du,
Chỉ yêu miền Lục kinh.
Dần dà gần bất hoặc,
Dằng dai chẳng thành danh.
Cố cùng tiết quân tử,
Đói rét thấm thân mình.
Nhà rách gió dồn dập,
Cỏ hoang lấp sân tranh.
Qua đêm dài áo vải,
Gà chẳng gáy sớm tinh.
Mạnh Công nay đâu nữa,
Đành che giấu tâm tình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.