Trang trong tổng số 60 trang (591 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Chuyện về Sôcrat (Nur ad-Din Abd ar-Rahman Jami): Bản dịch của Thái Bá Tân

Sôcrat, triết gia xưa vĩ đại.
Mong tư tưởng của ông sống mãi.

Ông trong sạch suốt từ đầu đến chân,
Cả vinh quang lẫn tiền bạc không cần.

Như cây cỏ, rất tự nhiên, giản dị,
Ông chỉ sống với những điều mình nghĩ.

Gia tài ông - vẻn vẹn chiếc chum to,
Sứt trên miệng, đáy đôi chỗ bị rò.

Không đựng nước, nên không hề quan trọng,
Nó là nhà, nơi nhiều năm ông sống.

Đêm ông chui vào ngủ, mặt trời lên
Lại chui ra, ngồi sưởi nắng kề bên,

Một mình ông, lim dim trên bãi cỏ,
Người trần truồng, vì áo quần không có.

Rồi một hôm, vua đi ngang, thấy ông,
Trong tư thế đang sưởi nắng, tồng ngồng.

Vua xuống ngựa, cúi đầu chào rất thấp:
"Thưa hiền triết, đã lâu không được gặp.

Ông, một người được kính trọng xưa nay,
Sao né tránh, sao ẩn dật thế này?

Sao lâu lắm không vào cung đàm đạo?
Mà sao ông trần truồng, không quần áo?"

Sôcrat đáp: "Vua xem, ta già rồi,
Mặc áo quần chỉ thêm nặng mà thôi.

Vì với ta, riêng tuổi đời đã nặng.
Giờ hạnh phúc là được ngồi sưởi nắng."

"Ngươi có thể xin bất cứ điều gi.
Ta sẽ cho, đừng e ngại, nói đi!"

Sôcrat không ngẩng đầu, nói nhỏ:
"Cảm ơn vua đã thương tình chiếu cố.

Vậy tôi xin, chỉ một điều, ít thôi:
Ngài tránh ra, đừng che nắng của tôi!"

Vua nghe thế, né sang bên, lặng lẽ
Cởi chiếc áo trên người ngài đẹp đẽ

Khoác lên lưng nhà hiền triết. Ông này
Vua đi khỏi, liền treo nó lên cây,

Và tiếp tục lại trần truồng sưởi nắng,
Một mình ông bên chiếc chum, im lặng.

             *
Trong hàng chục học trò của ông,
Sôcrat yêu nhất Platông,

Người được thầy dành thời gian, nhẫn nại
Dạy, và thành một triết gia vĩ đại.

Ông thường nói: "Tâm hồn con bao la,
Hãy cởi trói để bay cao, bay xa,

Để thoát khỏi cuộc đời này ngu muội,
Để bóng nó không làm con tăm tối.

Nếu chúng ta không độc ác, lòng lành,
Thế giới này đã  không có chiến tranh.

Đời trần tục biết bao nhiêu cạm bẫy,
Nhưng sáu loại con tránh xa, nhớ lấy.

Loại thứ nhất là những người nhỏ nhen,
Ai hơn mình, (không hơn mình), cũng ghen.

Họ hậm hực đến mất ăn, mất ngủ,
Và lồng lộn, gầm ghè như con thú.

Loại thứ hai là những kẻ có quyền,
Là cái chúng sử dụng để kiếm tiền.

Quyền biến chúng thành những tên độc ác,
Thành vô ơn, vô tình và bội bạc.

Loại thứ ba là ham mê quá độ
Để có được cái gì mình chưa có.

Họ tham lam, ích kỷ, chỉ biết mình,
Mà không hề biết đến xung quanh.

Loại thứ tư là những người keo kiệt.
Những người sợ tiêu tiền hơn sợ chết.

Suốt đời mình, họ khổ sở, lo âu
Họ rất nghèo, dù thực ra rất giàu.

Loại thứ năm là những người đê tiện,
Lo nịnh bợ, âm mưu nhằm thăng tiến.

Đối với họ, được thăng quan hơn người,
Là nghĩa sống, là mục đích cả đời.

Còn ngu dốt là loại người thứ sáu.
Loại người này không hẳn toàn người xấu.

Vì ngu dốt, không hiểu người, hiểu mình,
Nên họ làm nhiều việc xấu, đáng khinh.

Ảnh đại diện

Chuyện hai chiếc túi (Jalal ad-Din Muhammad Rumi): Bản dịch của Thái Bá Tân

Giữa sa mạc có một chú lạc đà,
Hai bên hông hai túi lớn bằng da.

Còn vắt vẻo ngồi trên lưng, đang ngủ
Là một người béo và to - ông chủ.

Đến trạm nghỉ, ngồi nói chuyện với nhau,
Một người hỏi: "Bác chở gì? Đi đâu?"

Ông kia đáp: Túi này toàn hạt dẻ,
Còn túi kia là cát thôi, chỉ thế."

"Bác chở cát? Vì sao? Lạy Ala!"
"Vì sao ư? Cho cân đối thôi mà.

Không thì nặng một bên, đi sao được?"
"Tôi mà bác, tôi chia ngay từ trước,

Chia hạt dẻ thành hai phần bằng nhau.
Hàng sẽ nhẹ, lạc đà đi càng mau!"

Ông chủ hàng nghĩ một hồi, đáp lại:
"Bác quả đúng là một nhà thông thái!

Thế mà tôi chở cát, thật buồn cười.
Nếu bác đi cùng đường thì xin mời,

Con lạc đà của tôi giờ hàng nhẹ,
Chở cả hai chúng ta đi luôn thể".

Và rồi đi, câu chuyện nở như hoa.
Đường ngắn hơn, đỡ mệt. Chủ lạc đà

Quay sang khách: "Một khi thông thái vậy,
Thì chắc bác là vị quan nào đấy?"

"Tôi mà quan? Tôi nghèo đói xưa nay.
Hãy nhìn xem, áo tôi rách thế này!"

"Chắc tại bác vi hành. Xin hỏi thật:
Bác có bao nhiêu nhà, bao nhiêu đất?"

Ông kia đáp: "Tôi chẳng có cái gì!"
"Bác lại đùa. Bác là một... nói đi,

Một thương gia nước ngoài giàu, giấu mặt?
Bác buôn gì, hàng đâu, xin hỏi thật?"

"Tôi đã nói, tôi là anh cùng đinh.
Tôi rất nghèo, cái bác bảo thông minh

Xin nói thật, chẳng qua do đói khổ,
Do vất vả kiếm miếng ăn mà có."

Ông kia nghe, tức giận quát: "Hiểu rồi,
Vậy thực tình ông còn ngốc hơn tôi,

Vì thông minh mà nghèo là đại ngốc.
Trong khi đó, tôi giàu dù vô học.

Mời ông xuống, rồi ông đi đường ông,
Tôi đường tôi. Ngay bây giờ, biết không

Tôi cho cát vào túi kia, cứ thế,
Một bên cát và một bên hạt dẻ!"


Thơ cổ Ba Tư
Ảnh đại diện

Con gái người gác chuông (Friedrich Rückert): Bản dịch của thanhbinh82_tp

Là con gái của người gác chuông
Em xuất thân trong gia đình cao quý
Tiếng chuông kia như nhắc nhở tôi
Lẫn ngày, lẫn đêm
Rằng: "Anh không được quên em!"

Là con gái của người gác chuông
Em xuất thân trong gia đình cao quý
Em gọi tôi từng giờ
Qua tiếng chuông ngân
Em mong anh! Em mong anh, đêm ngày!

Là con gái của người gác chuông
Em xuất thân trong gia đình cao quý
Với chiếc đồng hồ hạnh phúc
Lúc tiến, lúc lùi.
Theo nhịp thời gian của chúng ta.

Em xuất thân trong gia đình cao quý
Có tốt hơn không khi đừng như thế?
Cả gia đình em điều xuất thân cao quý
Và mẹ em đã được tuyển chọn kỹ
Để sinh em trong gia đình cao quý

Em yêu dấu xuất thân cao quý của tôi
Thật tuyệt vời khi em không cao ngạo
Em đã không nghĩ đến
Sự cao quý của mình
Mà cùng tôi dạo dưới ánh trăng

Em yêu dấu có xuất thân cao quý của tôi
Khi vừa thốt ra
Cái chuông cũ rớt xuống
Người ta cảm nhận qua cái lắc lư của nó
Cái chuông không muốn cô đơn trong gió
Nên xuống mặt đất bên anh đấy thôi.

Ảnh đại diện

Với chàng em sẽ hạnh phúc hơn (Edward Stachura): Bản dịch của Hoàng Ngọc Biên

Em hãy hiểu điều ta muốn nói
Hãy cố hiểu rõ điều ấy
Như những lời chúc đẹp nhất, chúc ngày kỷ niệm
Hay những lời chúc đầu năm, có lẽ còn đẹp hơn
Nói lên giữa khuya với một giọng run, lời chúc thực thụ
Với chàng em sẽ hạnh phúc hơn
Hạnh phúc hơn nhiều khi em đến với chàng
Còn ta, thế –
Kẻ lang thang, tâm hồn bất định
Sống với ta thì chỉ có thể
đi vào trong truông trong trảng
và quên hết mọi thứ
thời nào, thế kỷ nào
năm nào, tháng nào, ngày nào
và giờ nào
sẽ ngừng
và khi nào sẽ bắt đầu
Em hãy đừng nghĩ là ta không yêu em
Hoặc chỉ yêu một chút
Ta yêu em bao nhiêu, ta sẽ không nói
bởi điều này không nói ra được
Yêu không biết mấy, và còn hơn thế
Và thế nên, vĩnh biệt
Xin em hiểu cho, vĩnh biệt

Với chàng em sẽ hạnh phúc hơn
Hạnh phúc hơn nhiều khi em đến với chàng
Còn ta, thế –
Kẻ lang thang, tâm hồn bất định
Sống với ta thì chỉ có thể
đi vào trong truông trong trảng
và quên hết mọi thứ
thời nào, thế kỷ nào
năm nào, tháng nào, ngày nào
và giờ nào
sẽ ngừng
và khi nào sẽ bắt đầu
Sống với ta thì chỉ có thể
Lặng lẽ biến mất

Ảnh đại diện

Bài ca nhập cuộc (Edward Stachura): Bản dịch của Hoàng Ngọc Biên

Hãy đến đây, anh chàng, ta có đôi điều muốn nói
Hãy đến đây, tất cả, đủ hết mọi thân phận:
da màu, da trắng, da đen.
Hãy đến, nhất là các bạn, những kẻ thấp hèn nhất.
Bước qua cánh cửa mở rộng.
Có đủ chỗ cho mọi người
dưới vòm mái lớn bầu trời.
Các bạn hãy ra đường,
trên những đồng cỏ, trên những khoảng không,
trên đồng ruộng, trên bãi cỏ, trong các bãi chăn,
dưới ánh mặt trời, trong những bóng mây.
Hãy lên cao.
Hãy xuống thấp.
Hãy đứng trên mặt bằng.
Dưới ánh mặt trời, trong những bóng mây.
Có đủ chỗ cho mọi người
dưới vòm mái lớn bầu trời, trên mặt đất mà tôi và cả anh
chúng ta đã cùng biến thành một biển nước mắt.

Ảnh đại diện

Bất cứ ở đâu (Edward Stachura): Bản dịch của Hoàng Ngọc Biên

Cho dù em ở đâu,
hãy bước ra trước cửa chính!
Hãy đi vào những cánh đồng
Em nghe một tiếng gọi
Chính ta gọi em đấy!

Cho dù ta ở đâu,
Ta không có ở đấy.
Chính đó là cơn sốt
bởi em không có đấy
Đấy là sa mạc.

Cho dù em ở đâu,
Em không có ở đấy
Chính đó là cơn sốt
bởi lẽ ta không có đấy
Đấy là sa mạc.

Cho dù ta ở đâu
Em ở đấy
Vâng, chúng ta ở đấy
Như sự im lặng
Sau tiếng hát kia,

Như hai trái táo
Trên một cây anh đào.

Ảnh đại diện

Bài ca của người gi-gan bị đòn (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Hăm tư cái tát.
Hăm lăm cái tát;
rồi, mẹ tôi, đêm đến,
sẽ đặt tôi nằm trên giấy bằng bạc.

Hỡi dân vệ gác đường,
hãy cho ta vài giọt nước.
Nước với mấy con cá và mấy cái thuyền.
Nước, nước, nước, nước.

Còn ngươi, chỉ huy bọn lính,
ngươi ở mãi cao trên phòng!
Không có mùi-soa lụa
để chùi mặt ta sao?

Ảnh đại diện

Con đường (Rose Ausländer): Bản dịch của Diễm Châu

Trên con đường
chúng ta gặp nhau
những người bạn đường

Trên con đường
sang tây sang đông
tới nam và bắc

Bất luận
bạn ở đâu
con đường sẽ đi qua
trước cửa
nhà tôi

Ảnh đại diện

Giấy (Rose Ausländer): Bản dịch của Diễm Châu

Giấy là giấy
nhưng cũng là
một con đường
tới các vì sao
tới ký hiệu và ý nghĩa
những điều huyền bí mịt mù

tới mọi người

Ảnh đại diện

“Anh bạn quý ơi, anh yêu rồi đó” (Heinrich Heine): Bản dịch của Quang Chiến

Anh bạn quý ơi, anh yêu rồi đó,
Nỗi đau mới hành hạ anh khốn khổ;
Đầu óc anh sẽ lại âm u,
Trái tim anh sẽ sáng lên rạng rỡ.

Anh bạn quý ơi, anh yêu rồi đó,
Có điều anh không thú nhận đấy thôi,
Nhưng tôi thấy trái tim anh cháy đỏ,
Lửa lan ra đến chiếc áo khoác rồi!

Trang trong tổng số 60 trang (591 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: