Trang trong tổng số 59 trang (582 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Cây thập tự (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Cây thập tự
(Chấm hết
của con đường.)

Soi mình trên dòng nước.
(Chấm chấm chấm.)

Ảnh đại diện

Cây dứa gai (Federico García Lorca): Bản dịch của Diễm Châu

Con bạch tuộc đã hóa đá.

Mi đặt những sợi đai màu tro
lên bụng những ngọn núi,
và hàm răng khủng khiếp
nơi những khe sâu

Con bạch tuộc đã hóa đá.

Ảnh đại diện

Cây rao diếp non (Rutger Kopland): Bản dịch của Diễm Châu

Tôi chịu đựng được tất cả,
những cây đậu khô héo,
những đóa hoa hấp hối, một khoảnh
khoai tây bị nhổ lên
tôi chứng kiến những chuyện đó không giọt nước mắt,
bởi đó mà tôi quả thật là một kẻ cứng rắn.

Nhưng cây rau diếp non vào tháng chín,
người ta mới trồng, còn mềm lả,
không phải thế ư, nơi những lớp đất ẩm ướt.

Ảnh đại diện

Thanh lương trà (Rutger Kopland): Bản dịch của Diễm Châu

Hành nghề thi ca là
nhận thấy thật tỉ mỉ
chẳng hạn
vào tảng sáng
những trái thanh-lương-trà* đeo cả ngàn giọt lệ
như một hình vẽ thủa nhỏ
đỏ thắm và chi chít

Ảnh đại diện

Cầu Mirabeau (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoài Anh

Dưới cầu Mirabeau
Sông Seine thầm lặng chảy.
Tình chúng ta đi mãi
Vui với buồn theo nhau
Tôi có cần nhớ lại

Đêm mau tới, giờ mau qua
Ngày tháng đi, tôi ở lại.

Tay nắm tay hìn nhau,
Đôi tay làm nhịp cầu,
Dưới nhịp cầu, nước chảy,
Nước chảy mãi về đâu?

Đêm mau tới, giờ mau qua
Ngày tháng đi, tôi ở lại.

Tình trôi đi như nước,
Như nước tình trôi đi.
Cuộc sống vẫn thầm thì.
Niềm tin sao mãnh liệt!

Đêm mau tới, giờ mau qua
Ngày tháng đi, tôi ở lại.

Những ngày, những tuần qua
Những tình cũ, những ngày xa
Không bao giờ trở lại.
Dưới cầu Mirabeau,
Sông Seine thầm lặng chảy.

Đêm mau tới, giờ mau qua,
Ngày tháng đi, tôi ở lại!

Ảnh đại diện

Địa đàng (Rutger Kopland): Bản dịch của Diễm Châu

Từ trên đê cao một chai bia trong tay
ánh mắt nơi những khu vườn trong thôn xóm
tôi chợt nhớ ấy cũng gần gần như thể
ở đây, như thể lúc này khi mặt trời
trùm lấp một bầu trời cũng mịt mù sương và nơi những cây bạch dương này nữa
cũng chẳng có lấy một hơi gió và đỏ thắm
tròn trịa sáng bóng những trái táo âm âm
rơi từ trên cây xuống đám cỏ
giữa những chiếc áo sơ-mi xù xì buồn thảm
những dấu hiệu duy nhất của sự sống.

Ảnh đại diện

Bài ca buổi chiều (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Dù đôi mắt của nàng trông dữ tợn
Và cho nàng một vẻ lạ lùng
Không phải là của một thiên thần
Nàng phù thuỷ, mắt đẹp xinh, say đắm.

Ta yêu nàng hỡi người đẹp vô tư
Ôi! Mối tình của ta ghê gớm
Như là một giáo đồ say mê tin tưởng
Thờ phụng một thần tượng ngày xưa.

Cả hương thơm của rừng sâu, sa mạc
Thơm nồng trong mái tóc cứng của nàng
Đầu nàng có những dáng điệu lạ lùng
Của những điều u huyền và bí mật.

Trên thịt da nàng, hương thơm phảng phất
Như xung quanh một chiếc bình hương
Nàng làm người mê say như một buổi chiều nhẹ nhàng
Hỡi nàng tiên tối tăm và nồng nhiệt.

Những bà đội, bùa mê, mạnh nhạy
Chẳng thấm vào đâu với cái lả lướt của nàng
Nàng biết bí quyết kì diệu vô cùng
Của mơn trớn làm người chết rồi sống lại.

Hai vế đùi nàng mê mẩn say sưa
Bộ ngực nàng và lưng nàng uyển chuyển
Và nàng làm say mê gối đệm
Với những dáng điệu mộng mơ lả lướt.

Có những lúc, để làm dịu đi một chút
Tình yêu của nàng, cuồng dại, lạ lùng
Nàng nghiêm trang vừa cắn lại vừa hôn
Với cả lòng chân thành và nồng nhiệt.

Nàng xé lòng ta, hỡi người đẹp tóc nâu
Với một nụ cười chế nhạo
Rồi lại đặt trên trái tim ta yêu dấu
Cặp mắt nàng êm như bóng huyệt đêm thâu.

Dưới những chiếc gót giầy, sa tăng
Dưới những bàn chân nàng đẹp như tơ lụa
Ta để tất cả niềm vui mừng hớn hở
Cả thiên tài, cả số mệnh, cả tâm tình.

Cả lòng ta khổ đau mà nàng đã vỗ về cứu chữa
Nàng ơi! Nàng là ánh sáng và máu tươi
Là nắng ấm nổ bùng cả một góc trời
Giữa tâm hồn ta, một Xibêri tối đen, giá lạnh.

Ảnh đại diện

Gửi người đi qua (Charles Baudelaire): Bản dịch của Trần Mai Châu

Phố la hét chung quanh tôi huyên náo,
Mảnh khảnh, đau buồn, y phục đại tang,
Cô nàng đi qua, bàn tay cao ngạo
Nâng nhẹ đung đưa gẩu áo ngỡ ngàng.

Lanh lợi thanh tao, đôi chân hư ảo,
Để cho tôi người co lại lại thần,
Uống trong mắt, - bầu trời âm ỷ bão,
Êm dịu tiêu hồn và lạc thú sát nhân.

Một tia chớp... rồi tối mù! Ôi sắc đẹp
Chỉ thoáng nhìn, tôi sống lại vu vơ.
Gặp lại ư? Có khi nào gặp lại.

Rất xa xôi, quá trễ, chẳng bao giờ!
Em một hướng, tôi một đường, cách biệt,
Tôi có thể yêu em, em dư biết vậy mà!

Ảnh đại diện

Chuyện vua Iskanđar tới thành phố những người đạo đức trong sạch (Nur ad-Din Abd ar-Rahman Jami): Bản dịch của Thái Bá Tân

Iskanđar Đại đế tự mình
Luôn dẫn đầu đoàn quân viễn chinh

Đi chinh phục đất đai toàn thế giới
Và nhân thể tìm cái hay, cái mới.

Như vũ bảo, quân ngài đi đến đâu,
Là ở đấy phải khuất phục, cúi đầu.

Một lần kia, khi chiếm xong thành phố,
Ngài tò mò, rất ngạc nhiên về nó.

Thành phố này, thật kỳ lạ, khắp nơi
Đều sạch đẹp, đều no ấm mọi người.

Công việc họ rất nhẹ nhàng, thú vị,
Theo sở thích và nghỉ ngơi tùy ý.

Kỳ lạ hơn, ở thành phố lạ này
Không người giàu, cũng không có ăn mày,

Không lừa đảo, không giết người, cướp bóc.
Cửa không khóa, không ai nghe tiếng khóc.

Còn xã hội thì bình đẳng, người ta
Sống hòa thuận như anh em một nhà.

Không khái niệm quan hay dân, thậm chí
Không cả vua, thật là điều thú vị.

Bao đời nay thành phố sống yên bình,
Chưa một lần từng biết đến chiến tranh.

Kỳ lạ nữa, trước mỗi nhà đều có
Một nhà mộ, thường trống không và nhỏ.

"Sao lại thế? - đức vua hỏi, tò mò. -
Còn đang sống mà đã xây nhà mồ?"

Người ta đáp: "Để nhắc cho người sống
Rằng đời ngắn, nên phải lo lao động

Để sống sao cho có ích với đời,
Và xứng đáng với tên gọi con người."

Vua lại hỏi: "Ta thấy đây không có
Vua, triều đình và các quan văn võ.

Vậy lấy ai cai trị nước? Người nào
Thu sưu thuế? Lúc tai biến thì sao?"

Đáp: "Ở đây mọi người luôn tự giác
Lo việc chung, không ai làm việc ác.

Việc của nước là việc cúa toàn dân,
Cần gì vua? Quan lại càng không cần."

"Không thấy cả người giàu, người danh giá.
Sao lại thế? Quả điều này rất lạ."

"Không khó hiểu, thưa vua, dân nước này
Sống ôn hòa và giản dị xưa nay.

Giàu làm gì? Giàu với ai? Thử hỏi,
Vàng mang lại cái gì ngoài tội lỗi?"

Thấy và nghe những điều trên lạ kỳ,
Vua suy ngẫm, rồi cho quân rút đi,

Để nguyên vẹn cả dân và thành phố,
Không thay đổi một chút gì trong đó.

Ảnh đại diện

Chuyện con lạc đà có cánh (Nur ad-Din Abd ar-Rahman Jami): Bản dịch của Thái Bá Tân

Một ông vua, ngồi không lâu cũng chán,
Mở tiệc lớn mời cận thần, bè bạn.

Và vừa ăn, vua yêu cầu mỗi người
Lần lượt kể những chuyện lạ trên đời,

Với điều kiện chính mình nhìn tận mắt,
Phải hấp dẫn, và tất nhiên phải thật.

Một người kể: "Nghề tôi hay phải đi,
Và lần nọ tôi thấy ở châu Phi,

Một quái vật, nói thế nào được nhỉ,
Giống lạc đà, nhưng vô cùng kỳ dị,

Loại lạc đà một bướu, béo, không gầy.
Có hai cánh, nhưng không hề biết bay.

Không chở hàng, không phải làm gì cả,
Cứ suốt ngày thẩn thơ chơi, nhàn nhạ..."

Mọi người nghe, phá lên cười: "Thôi đi!
Ông kể chuyện nhảm nhí ấy làm gì?

Chúng tôi đây cũng đi nhiều không kém,
Cũng từng gặp nhiều chuyện hay và hiếm,

Nhưng lạc đà có cánh thì ôi, ôi!
Đừng phịa chuyện, đừng hòng lừa chúng tôi!"

Và rốt cục, mặc dù thề có thật,
Không ai tin, bị một phen bẽ mặt,

Ông kể chuyện đành hậm hực ra về
Trong ồn ào tiếng la mắng, cười chê.

Sáng hôm sau, trong lòng còn hậm hực,
Ông vội vã lên đường ngay lập tức

Tới châu Phi, rồi từ đó về nhà
Với một con đà điểu lớn và già.

Ông đem nó vào gặp vua, và hỏi
Có phải đúng là con ông đã nói.

Vua xem kỹ rồi bỗng phá lên cười:
"Vâng, đúng nó. Giờ ta tin nhà ngươi.

Một con vật lạ kỳ, cao, dũng mãnh!
Ngươi đáng thưởng! Đúng, lạc đà có cánh!"

Và tối đến, vua lại mở tiệc to,
Lại mời quan đến ăn uống, chuyện trò.

Tiệc đang vui, vua vẫy tay ra hiệu,
Rồi mọi người vây quanh con đà điểu,

Một con vật rất mới lạ, giống gà,
Nhưng vua bắt cứ phải gọi lạc đà,

Loại lạc đà không bay nhưng có cánh.
Ai gọi khác sẽ bị vua đem đánh.

Trang trong tổng số 59 trang (582 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: