Trang trong tổng số 17 trang (167 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Vanachi ngày 20/09/2014 15:45
Muốn đến nhưng khó đi
Khói mù dày đặc cả
Sông Hương lắm cỏ thơm
Lòng nào hái cỏ lạ
Gửi bởi Vanachi ngày 20/09/2014 15:43
Ngựa qua cát nam trăng đón bước
Thuyền ngang cửa biển gió vơi buồm
Mười năm qua lại Lam Hồng đó
Trong sạch lòng thơ như nước non.
Kính cẩn hỏi cùng phật Di Lặc
"Bụng chứa những gì mà phốp pháp"
Cười đáp: "Bên trong có tảng băng;
Chẳng ăn chi cả, toàn rỗng tuếch"
Gửi bởi hongha83 ngày 24/12/2013 09:11
Giữa vườn bách thú trong bể nước
Con Caribê bơi lượn đi qua
Con thuỷ vật này thật là khó hiểu
có chiếc mào như thể thuỷ tinh
đuôi sắc lục và lưng màu xanh
bụng chứa những san hô dày đặc
vây đập mạnh như cơn gió lốc
Trên bể nước biển đề:
"Coi chừng: cắn"
Gửi bởi hongha83 ngày 30/09/2013 22:06
Ôi! nếu còn thấy ở trên ngôi tên khốn hèn, tôn thất
Tên vua lục lâm, được nước phép của giáo hoàng
Một tay nắm ấn vàng, tay cầm dao khoét vách
Hoàng đế của côn đồ, nặn tạc bởi xa-tăng
Nếu hắn còn thoả thuê, đôi quai hàm nhai nghiến
Cả lời thề, đạo đức, với danh dự nhà thờ
Say, xấu xa, mửa lên bao vinh hiển
Nếu cảnh kia còn thấy dưới trời trơ
Dù hèn hạ của chúng nhân lớn mãi
Đến nước suy tôn tên lừa bịp vô nghì
Dù khi mà nước Anh, dù cho khi nước Mỹ
Bảo kẻ đi đay: - Chúng tôi sợ! Đi đi!
Dù cho khi chúng tôi như là lá rụng
Khi ai cũng từ nan, để dẹp dạ Tần đình
Khi kẻ lưu vong phải chạy từ các cổng
Xé giữa người như giẻ xé vào đinh
Khi sa mạc, nơi Chúa làm tội vạ
Cũng xua kẻ bị xua, hằn kẻ bị hằn
Dù cũng đê hèn, nhát như tất cả
Cái mồ kia ném trả những vong nhân
Ta vẫn chẳng khom lưng đâu! Không kêu ca trong miệng
Bình tĩnh, đau thương, khinh cả bọn theo hùa
Trong cảnh đày, ta vẫn ôm chẳng chuyển
Tổ quốc, bàn thờ thiêng! Tự do, đẹp lá cờ!
Hỡi những bạn đồng thuyền, tấc thành tôi kính gửi
Trong ruồng xua, nền Cộng hoà vẫn đó kết liền ta
Tôi toả vinh quang lên những gì họ chửi
Tôi ném tởm khinh lên những cái họ thờ
Dù bị tro phủ lấp tôi, tôi vẫn
Là tiếng kêu: liệu đấy! là miệng nói: quyết không!
Trong lúc lũ bồi trỏ cho mi Cung tẩm
Ta trỏ này, Bạo chúa! cái cũi nhốt mày trong
Vâng, hắn còn, thì dù nới ra hay nghiệt lắm
Tổ quốc ơi! Tổ quốc mến yêu, ta mãi khóc mình
Tôi sẽ chẳng về thấy lại đất quê hiền thảm
Nơi mồ mả ông cha, nơi tổ ấm ân tình!
Tôi sẽ chẳng thấy lại bờ ước mơ Tổ quốc
Hỡi quê hương! ngoài nhiệm vụ, tôi phải quên tất cả, than ôi!
Giữa những kẻ điêu linh, tôi sẽ cắm chòi đơn độc
Tôi vẫn sẽ lưu vong, muốn đứng thẳng làm người
Tôi nhận lấy cảnh đi đày, dù không cùng không cuối
Chẳng tìm xem cũng chẳng kể làm chi
Ai tưởng cứng mà hoá ra quỵ gối
Những ai đáng lẽ bền, nhưng mà đã tếch đi
Nếu còn lại một nghìn thôi, tôi ở trong số đó!
Nếu còn lại một trăm, tôi vẫn chống địch không rời
Nếu còn lại có mười người, tôi là người cuối sổ
Và nếu chỉ một người còn đứng đó - ấy là tôi
Gửi bởi hongha83 ngày 27/09/2013 10:12
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 27/09/2013 10:21
Cánh đồng chẳng khô cằn, bầu trời không ảm đạm
Không! Nắng chan hoà trên cao xanh vô hạn
Bao la trên mặt đất trải dài
Mơn mởn cỏ non, ngan ngát hương trời
Khi trở lại chàng mang bao thương tích
Máu đỏ tim chàng khắp nơi vương vết!
Mùa thu sang mỉm miệng đồng nội mơ màng
Vạt rừng nghiêng đồi núi lá hoe vàng
Trời mạ một màu kim nhũ
Những cánh chim như hướng về phía Chúa
Có lẽ nói cùng Người đôi chút chuyện đời riêng
Nghe âm thanh huyền ảo khúc ca thiêng!
Chàng muốn nhìn lại khắp, mảnh đầm bên suối
Túp lều con, mỗi độ thu về tiền cho đi cạn túi
Cây tần bì cổ thụ nghiêng nghiêng
Giữa rừng sâu nơi tâm sự tình duyên
Hồn quyện vào nhau, những môi hôn, chờm bóng lá
Đã lãng quên rồi, bây giờ tất cả!
Lại tìm khu xóm cũ, căn nhà trơ vơ
Rào sắt nhìn ngang qua đường tắt hững hờ
Những vườn quả treo trên đồi dốc
Chàng bước nặng nề, nước da xám nhợt
Nhìn mỗi lùm cây dựng lại, hỡi ơi!
Bóng dáng ngày qua, thôi thế, xa vời
Lắng tiếng lao xao trong giải rừng thương mến
Ngọn gió dịu khiến tâm hồn xao xuyến
Chàng mơ màng say đắm tình yêu
Rặng sồi cao lay bóng, hồng nhỏ xiêu xiêu
Như linh hồn hoà lan vào mọi thứ
Trên nẻo dừng chân chàng du tử
Rừng quạnh hiu trong lớp lớp lá rơi già
Lá vươn mình mỗi lúc bước ai qua
Trong khu vườn từng nghe xào xạc!
Những lúc tâm hồn buồn rầu giăng mắc
Phút giây qua trên đôi cánh đau thương
Rồi lại vô tình bất chợt, rơi... buông...
Chàng ngắm hồi lâu những dáng hình tráng lệ
Mà thiên nhiên trải đầy ruộng đồng vui vẻ
Và mơ màng tới lúc ánh mờ tây
Lang thang bên khe nước suốt ban ngày
Lần lượt ngắm trời, ảnh hình thần thánh
Ngắm mặt hồ trong, mảnh gương thiêng lấp lánh!
Ôi phiêu lưu, nhớ lại ngọt ngào sao!
Đứng phía ngoài, nhìn vượt dãy tường rào
Giống hệt gã trai cùng khổ
Lại suốt một ngày thẩn thơ mãi tới khi chiều đổ
Tim não nề như một nấm mồ hoang
Chàng chợt kêu lên, biết mây kinh hoàng:
“Ôi đau đớn! với tâm hồn xáo động
Ta muốn hay bình còn giữ rượu chăng
Và muốn thấy thung lũng kia tỏ rạng
Đã làm gì với lòng ta để lại đây!
Sao chỉ ít ngày đã đủ thay mọi vật!
Tạo hoá thảnh thơi ơi, sao ngươi rất dễ quên!
Trong biến đổi, sao ngươi làm đứt đoạn
Những sợi u huyền đã nối những trái tim!
Những vòm lá của chúng tôi đã bị người tu sửa!
Cây khắc tên chúng tôi đã chết hoặc chặt rổi
Những hoa hồng của chúng tôi bị ngắt và dập rữa
Bởi lũ trẻ con nhảy qua hố vào chơi
Một bức tường chặn lối vô vòi nước
Trước đây nàng tới uống, khi dạo rừng về
Nàng tiên dịu hiền chụm tay hứng vốc
Và để ngọc trai rơi xuống tràn trề
Người ta lát phẳng phiu các con đường khúc khuỷu
Mà cát thanh làm nổi bật bàn chân
Thật nhỏ nhắn như khoe hình bỡn cợt
Chân ai xinh như cười cạnh chân mình!
Cột mốc bên đường đã trải bao ngày tháng
Mà xưa nàng ưa ngồi để đợi ta
Đã mòn bởi, gặp những chiều chạng vạng
Những cỗ xe gập ghềnh inh ỏi đụng va
Rừng thắt lại nơi này, rừng rộng ra chỗ khác
Những cái gì là chúng tôi hầu hết chết rồi
Và, như một đống tro tàn lạnh ngắt
Mở kỷ niệm xưa gió thổi bạt tơi bời!
Chúng tôi không còn tồn tại nữa sao? Giờ của chúng tôi đã hết
Mặc tiếng kêu than, không ai trả lại mình!
Gió giỡn với cành cây trong khi mà tôi khóc
Nhà cũ nhìn tôi và chẳng nhận ra tôi
Những đôi khác đi qua nơi chúng tôi từng dạo bước
Chúng tôi đã tới đó rồi, những người khác tới thay phiên
Và mộng đẹp hai tâm hồn chúng tôi vẽ phác
Họ sẽ tiếp tục mơ, mà không thể vẹn tuyền
Vâng, tới lượt những lứa đôi mới mẻ
Đến tìm trong chốn yên tĩnh diệu huyền đây
Những gì thiên nhiên tặng cho ái tình e lệ
Nào những giấc mơ màng trang trọng với thơ ngây
Cánh đồng của chúng ta, những lối đi con, những nơi kín đáo
Em thương ơi, lùm cây ấy về ai
Những cô gái khác sẽ tắm vào trơ tráo
Cái dòng nước thiêng liêng chân em đã chạm vào
Thật thế ư, chúng ta luyến ái tại đây cũng là vô bổ
Sẽ chẳng còn lại chút gì của những đồi hoa
Ở đó đôi ta đã giao hoà ngọn lửa!
Tạo vật vô tình đã lấy lại cả rồi ư?
Hãy nói đi hốc đá, suối lành, chùm nho chín mọng
Nhánh trĩu tổ chim, cây cối, bụi bờ
Có phải các ngươi sẽ thì thào với những người khác tới
Có phải các ngươi sẽ hát ca cho người khác vui đùa?
Chúng tôi đã hiểu các bạn biết bao! dịu dàng hay khắc khổ
Chúng tôi đã làm tiếng vang hữu tình cho giọng nói các anh!
Và chúng tôi đã lắng tai, mà không chạm vào bí ẩn
Nghe những tiếng nói sâu xa mà các bạn cũng tâm tình!
Hãy trả lời đi, thung lũng xanh, hãy trả lời đi, thanh tịnh biếc
Hỡi tạo vật ẩn nơi vắng vẻ tuyệt xinh này
Đến lúc hai chúng tôi sẽ ngủ cùng một giấc
Trong tư thế suy tư dưới nấm mộ dày
Thì có phải các bạn vẫn vô tình đến cùng cực vậy
Khi biết chúng tôi nằm, đã chết với tình yêu
Và các bạn vẫn tiếp tục hội hè bình tĩnh ấy
Và cứ mỉm cười, và cứ hát không thôi?
Có phải, cảm nghe chúng tôi dật dờ nơi vắng lặng
Đôi bóng ma rừng với núi nhận ra rồi
Các bạn sẽ không nói với chúng tôi những điều tâm sự
Mà người ta rì rầm khi gặp lại bạn bè xưa?
Có phải các bạn vẫn có thể, không buồn không xót
Thấy bóng chúng tôi dật dờ nơi chân chúng tôi bước trước kia
Và thấy nàng kéo tôi, trong một vòng ôm tẻ ngắt
Về phía một ngọn suối nào than khóc tỉ tê?
Và, nếu đâu đây trong bóng râm chẳng thức
Có cặp tình nhân âu yếm dưới hoa che
Các bạn có thầm thì ở bên tai họ nhắc:
- Anh chị còn sống đây, hãy nghĩ đôi chút đến kẻ tuyền đài
Trời đất chỉ cho ta mượn trong một lúc
Bãi cỏ, cánh rừng, suối nước, lùm cây
Mượn trời biếc, hồ xanh và nội lục
Đặng đặt trái tim ta vào, với mộng thắm tình ngây
Rồi đòi lại. Rồi thổi cho lửa tắt
Rồi dìm trong bóng đêm cái động rạng tình si
Và nói với thung lũng kia, in dấu hồn ta sâu sắc
Rằng hãy xoá vết ta, quên tên tuổi ta đi
Đã thế thì hãy quên chúng tôi đi, ngôi nhà, khoảnh vườn, khóm bóng
Cỏ, hãy lấp thềm xưa, gai, phủ vết chân mờ!
Chim cứ hót! suối cứ tuôn! cành cứ toả!
Những kẻ các bạn quên, sẽ không quên các bạn bao giờ!
Bởi đối với chúng tôi, các bạn chính là bóng dáng tình yêu đó!
Các bạn là khóm cây xanh người ta gặp dọc đường!
Hỡi non nước, các bạn là nơi ẩn náu
Nắm tay nhau chúng tôi đã khóc ròng!
Mọi mê đắm đều xa dần với tuổi
Đem con dao và bộ cải trang theo
Như một đội hát tuồng vừa hát vừa giong ruổi
Bóng khuất xa dần sau đồi đứng cheo veo
Nhưng tình yêu! không có gì xoá ngươi cho được!
Ngươi, ánh lửa rạng soi trong lớp sa mù!
Ngươi giữ chúng ta bằng niềm vui, và nhất là bằng giọt lệ
Lúc trẻ rủa nguyền, già lại muốn ôm ru
Trong những ngày đầu nghiêng về số tuổi
Con người ta hết dự trù, hết mục đích, chẳng tơ mòng
Tự cảm thấy mình chỉ còn là nấm mồ hoang phế
Chôn đức tài và ước vọng viển vông
Khi tâm trí ta xuống tới tận cùng gan ruột
Đếm trong trái tim đã lạnh dường băng
Mỗi đớn đau sa, mỗi hoài bão tắt
Như trên chiến trường, người chết ngổn ngang
Như một người tay cầm đèn tìm kiếm
Tâm trí ta xa sự vật, xa đời
Bước chậm chạp theo một cầu thang khuất khúc
Để tới đáy thê lương của vực thẳm trong người
Thì ở đó, trong một bóng đêm dày đặc
Tâm trí ta, ở chốn tột cùng riêng
Cảm thấy mình cái gì hãy còn xáo động
Đó là em, ôi kỷ niệm thiêng liêng!”
Gửi bởi hongha83 ngày 19/12/2012 17:19
Em nghĩ rằng:
Đến với em tôi sẽ mang theo
tấm thân mình mỏi mệt
thì liệu khi đó tôi có biết sống với em
suốt ngày chỉ có đôi ta?
Tôi muốn kể cho em nghe về trận mưa kinh người
về cỏ đã cháy ra sao
Còn em
thì em đã sống trong tai ương
em không cần những lời nói
Tôi sẽ bắt đầu về chuyện tôi đã thoát chết lạ lùng ra sao
cái chết đã đốt quanh tôi thế nào
Còn em - trong một đêm đã định
em đã bơi qua sông Vônga
Tôi sẽ yêu cầu hát
còn chính tự em
thì đã quên là người ta hát như thế nào rồi
Rồi sau
Sự tiện nghi không quen
sẽ làm tôi
phát điên lên
Em sẽ dọn bữa ăn sáng
Còn tôi
sẽ ngồi vào một góc
Em sẽ bắt đầu
dọn giường
như trước
Còn tôi
sẽ ngủ thiếp trên sàn
Rồi sau tôi sẽ tước đoạt sự yên tĩnh của em
Tôi sẽ đào cái hầm bên cổng
Ban đêm
rùng mình
tôi sẽ hỏi em:
- Ai đó? đứng lại!
Không, em đừng nghĩ rằng tôi sẽ đến như thế
Trong cuộc chiến tranh vĩ đại này
Chúng ta đã biết tiêu diệt tai hoạ
biết làm việc và sống
gấp đôi
Chúng tôi sẽ không trở về như thế!
Nếu như thế
thì đâu xứng với ngày ra đi
Chúng tôi sẽ đến - làm việc
hút thuốc
thả khói trong phòng
Tôi không chạy đi tìm sự biết ơn
mà tôi bay đi cảm ơn
Tất cả những gì tôi muốn, tôi đã nói với kẻ thù
Bây giờ, tôi muốn làm việc
Tôi sẽ vào, bước qua ngưỡng cửa
không phải để tìm an ủi
mà để ủi an
Điều tôi đã làm
trong khi vội vã đến em
Không phải là sự giúp đỡ
mà là nghĩa vụ
Đến chơi
thăm hỏi bạn bè
Và sống, nóng bỏng khát khao
cùng với cần cù khó nhọc
Đến xưởng rèn - làm việc
lên giường - đi ngủ
Sáng tác những lời ca ngợi tình yêu
Trong ánh gió hồng này
Sự chọn lựa không to lớn lắm
Nhưng đến
với tay áo không mang gì
Còn hơn là đến với tâm hồn trống rỗng
Gửi bởi hongha83 ngày 30/06/2012 21:53
Bởi chim rừng còn bay lượn hát ca
Ở trên cành trứng vừa tan trong tổ
Bởi hoa hồng cùng nắng sớm hé ra
Không thở than nghiêng rụng với chiều tà
Vì trên cỏ thấy cành hoa mới nở
Bởi giữa rừng sâu, dưới vòm xanh lá
Nghe những cành khô răng rắc lối mòn
Và bởi đi giữa vô cùng tạo hoá
Người chỉ có một chước bền hơn cả
Là cứ đi hoài và cứ quên luôn
Bởi thảy đều theo hoá đá thành tro
Bởi vạn vật đêm nay tàn mai lại sống
Bởi chết chóc lụi như là phân bón
Bởi trên mồ thấy từ đất nảy lên
Ngọn cỏ thiêng cho ta miếng bánh ăn
Thì hỡi Nàng thơ, ta cần chi sống chết
Ta yêu và ta cần tê tái, ta yêu và ta muốn bi ai
Ta yêu và đổi một cái hôn ta cho cả thiên tài
Ta yêu và muốn trên má mình chảy mãi
Một ngọn suối không thể nào ngừng lại
Ta yêu và muốn ca nỗi thích với niềm chơi
Ca những kinh nghiệm ngông cuồng, ca những lo âu một buổi
Và ta muốn thuật lại cùng nói mãi
Rằng sau khi thề tình ái không xiêu
Ta lại đã thề sống chết vì yêu
Hãy vứt bỏ trước mọi người cái kiêu hãnh nấu nung
Hỡi trái tim quá não nề, tưởng mình đã đóng chặt xong
Yêu để được hồi sinh biến thành hoa để nở
Đã đau khổ rồi hay đau khổ nữa
Hãy yêu thương mãi khi đã yêu rồi
Gửi bởi hongha83 ngày 21/06/2012 12:10
Tôi sinh ra trên bờ Vixla ấy
Ở đây tôi nghe tất cả tỏ tường
Tôi biết những con chim nào dễ mến
Tôi hay từng cái yên lặng du dương
Dẫu ở đây đẹp trời hay bão đến
Tôi cũng cùng thấu hiểu với thiên nhiên
Bão ở giữa những tầng mây xuất hiện
Và đôi khi tôi cũng nổ sấm rền
Tôi quan sát mọi điều và nghĩ ngợi
Và thiếp đi một lúc chập chờn
Cái bài thơ sẽ lấy sông Vixla làm tứ
Có lẽ bầy chim đã hót đó tôi chăng?
Gửi bởi hongha83 ngày 05/06/2012 18:27
Lũ hèn, định chạy về Viên
Không cho chúng nghỉ, ta liền rượt mau
Thấy quân Hung, chúng xéo nhau
Cầm cờ một bác đi đầu quân ta
Cờ xiết chặt - ngón tay già
Nhưng trong đôi mắt ánh hoà trẻ trung
Tôi ngắm bác, dạ hào hùng
Vì cha tôi đó, là ông cầm cờ
Cha tôi đó, bác lính già
Nghe vang tiếng gọi: "Nước nhà lâm nguy!"
Bao đau đớn, thoắt quên đi
Bác rời giường, đứng dậy ghì cờ thiêng!
Đời dài lắm khổ vai nghiêng
Năm mươi tám tuổi nặng triền lên lưng
Đau lo dù trải mấy từng
Ông già nhập ngũ giữa rừng trẻ trai
Người, thường đi lại uể oai
Dù bàn ăn đến giường: vài bước thôi
Mà nay đuổi giặc phải lui
Tuổi thanh niên thấy lại rồi, lòng hăng
Cái gì thúc giục bác chăng
Giữa nơi trận mạc? Của bằng ai đâu
Có chi đâu có sang giàu
Rằng ngăn giặc bởi lo âu bảo toàn
Đất thì không một tấc gang
Gọi là đặt cỗ áo quan khi nằm
Thế nhưng cờ ấy bác cầm
Đi đầu những kẻ non sông giữ gìn
Vì nghèo súng mới cầm lên
Giàu ra trận phải đâu gìn non sông
Giàu gìn của cải bản thân
Chỉ anh nghèo mới yêu thương nước nhà
Cha yêu! từ trước con là
Niềm vui duy nhất của cha tự hào
Bây giờ vai đã đổi trao
Cha là kiêu hãnh dạt dào lòng con
Trán cha đáng hiệu anh hùng
Con đây nóng được trùng phùng mặt cha
Để hôn tha thiết tay già
Đã cầm vững chãi lá cờ thiêng liêng
Nếu mà không gặp nữa chăng?
Vinh quanh cha vẫn huy hoàng mắt con
Lệ con trên mộ rơi sương
Mà danh cha tựa vừng dương chiếu vào
Trang trong tổng số 17 trang (167 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối