Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Hoàng
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 03/12/2025 05:35
Phu-la-nhích:
Núi biên giới Việt Lào
Bản đồ Trường Sơn ghi:
Một nghìn năm trăm linh tư thước cao!
Ở đây, nhìn sang Tây:
Giải Phu-xeng-he chìm trong mây
Nhìn ra Bắc:
Trùng điệp hệ sơn phòng Phu Ác.
Nhìn về Đông:
Cà-roòng sương mênh mông
Nhìn vô Nam:
Hệ sơn phòng Xê-phôn
Trải dài ngút tầm con mắt…
Như những anh hùng gặp nhau,
Những đỉnh cao nhìn nhau,
Qua trập trùng nhìn nghìn núi thấp,
Trăm nghìn thung lũng chen nhau,
Những dòng thác trắng phau,
Những con sông tiếp khúc,
Những Xê-noi, Xê-chon, Xê-nốc,
Những Nậm Ta-lê, Nậm Thà, Nậm Bạc,
Con chảy sang Lào,
Con xuôi về Việt
Chịt chằng chân rết mùa mưa.
Ở đây,
Con đường Trường Sơn đi qua:
Thời đại Hồ Chí Minh chói ngời sự thật
Những điểm cao trở thành điểm chốt
Tên núi tên sông
Theo nhau
Đi vào anh hùng ca.
Phu-la-nhích! Phu-la-nhích!
Đây cũng là sự thật:
Đỉnh cao một nghìn năm trăm linh tư thước
Qua tám năm chiến trường,
Còn lại
Một nghìn ba trăm
Ở đây
Rừng cây đại ngàn
Theo nhau lùa xuống vực.
Mưa Trường Sơn là mưa hành lang
Bao nhiêu nước dồn về chỗ thấp!
B.52 bay qua hàng đàn
Bao nhiêu thép dồn vào điểm chốt:
Những thung xanh thành bãi đất bồi
Vùi xác xe, xác bom, xác người,
Vùi làng bản, vùi cây cả gốc,
Rừng đại ngàn trở thành núi trọc…
Chỉ con đường
là ở lại mà thôi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.