Thơ » Anh » William Shakespeare » Sonnet
Shall I compare thee to a summer’s day?
Thou art more lovely and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May;
And summer’s lease hath all too short a date.
Sometime too hot the eye of heaven shines,
And often is his gold complexion dimm’d;
And every fair from fair sometime declines,
By chance, or nature’s changing course untrimm’d;
But thy eternal summer shall not fade,
Nor lose possession of that fair thou owest;
Nor shall Death brag thou wand’rest in his shade,
When in eternal lines to time thou grow’st
So long as men can breathe or eyes can see,
So long lives this, and this gives life to thee.
Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi Nguyễn Danh Hùng ngày 13/02/2025 21:07
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 13/02/2025 22:58
Liệu anh có đúng khi nói em đẹp hệt như mùa hạ những ngày trời nắng lên,
Khi so với nét dịu dàng và sự khả ái, nó chẳng thể thắng em.
Gió làm gãy chồi non mỗi khi muốn qua cùng trò chuyện,
Và mùa hạ dường như quá ngắn để cho hai ta được hò hẹn.
Vầng dương lắm lúc thiêu đốt vạn vật một cách rất thơ ngây,
Nhiều khi lại như cô gái nhẹ nhàng e ấp đứng nấp sau mây.
Vẻ đẹp nào cũng mất mai đây,
Dù có thể là do cố tình hoặc may rủi,
Không ai bước trên một dòng sông hai lần vì đời là thay đổi.
Nhưng không như vậy, ánh mắt trời của em toả sáng vạn năm,
Em sẽ đẹp vĩnh cửu, mọi sự trên đời chẳng đáng bận tâm.
Thần chết có đuổi theo em khắp nơi qua muôn ngàn kiếp,
Nhưng em luôn tồn tại bên trong những bài thơ bất hủ mà anh từng viết.
Cho dù mai thân xác anh mục, linh hồn anh về cõi hư vô
Hay là thiên đường,
Chỉ cần loài người còn thở và đôi mắt họ vẫn còn tinh tường.
Bóng anh còn mờ nhạt trong lời hậu thế dù đã thành vô danh,
Thì thơ anh vẫn sẽ sống, và em sẽ sống trong từng vần thơ anh.
Gửi bởi Đỗ Cao Kỳ Duyên ngày 28/01/2026 18:20
Nên chăng ba ví con với một ngày mùa hạ?
Con đẹp hơn và rất đỗi dịu êm
Cơn gió lay chồi tháng dăm sắp sửa
Rồi ngày hè ngắn ngủi phút chốc lại vơi đi
Đôi khi oi ả rạng rỡ mắt thiên đàng
Và lắm lúc ánh ngời người dập tắt
Và mỗi độ huy sắc không đượm thắm
Qua mỗi tình cờ hay biến chuyển của trời xanh, không đổi
Duy mùa hè vĩnh cữu của con vẫn còn mãi
Hay hề nhợt sắc hồng trong con
Hay hề chi khuất hình kéo con lẻ loi trong bóng
Trong dòng thơ vĩnh hằng con lớn mãi theo thời gian
Chừng nào mắt còn trông hay người còn thở
Còn bài thơ này và còn mãi của con sự sống
Gửi bởi Nguyễn Ngọc Phước Thiện ngày 24/02/2026 22:13
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 24/02/2026 22:22
Có nên ví em tựa nắng hạ?
Em đáng yêu hơn lại hiền hoà.
Tháng năm gió đẩy nụ hoa
Trách ngày ngắn ngủi sao mà hẹn đây
Ánh mặt trời nóng cay đôi mắt
Cũng đôi lần dịu tắt bởi mây
Hoa thơm cuối buổi hương bay
Tình cờ trùng hợp hay là tự nhiên
Mùa hạ ấy em riêng còn giữ
Vẻ đẹp này bất tử không phai
Bóng đêm chẳng giấu em hoài
Vần thơ còn mãi nét ngài còn đây
Khi hơi thở còn lay sự sống
Khi mắt người vẫn ngóng vẫn trông
Và bài thơ ấy vẫn mong
Trao em cuộc sống nhờ dòng thơ tôi.
Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.