Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
4 bài trả lời: 4 bản dịch

Đăng bởi Biển nhớ vào 16/03/2007 10:51

Demain, dès l’aube

Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.

Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.

Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe,
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.


(1847)

Đây là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của tác giả.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vương Ngọc Long

Rạng ngày mai khi cánh đồng trắng xoá
Cha sẽ đi... vẫn biết con chờ cha
Băng rừng sâu, vượt núi thẳm non xa
Cha không thể đợi chờ lâu mòn mỏi

Đôi mắt mãi trầm tư cha bước vội
Không nhìn quanh, chẳng nghe tiếng động nào
Khom lưng cong, tay vắt chéo, nghẹn ngào
Đêm sầu đau cũng như ngày nuối tiếc

Hoàng hôn phủ chiều vàng cha chẳng thiết
Chẳng nhìn xa phía cảng ngập màn sương
Cha đến đặt trên mồ con gái thương
Hoa thạch thảo, ô rô màu thắm biếc...

Tượng Thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Mai Châu

Cha đã biết ngày mai con đợi
Nên khởi khành lúc mới rạng đông
Quá dài ngày tháng chờ trông
Xăm xăm vượt núi, băng rừng đến con.

Đầu óc cha dập dồn mọi nỗi,
Mắt biếng nhìn, tai mỏi không nghe.
Tay khoanh, đầu cúi, ủ ê,
Một mình, ngày nắng khác gì đêm mưa.

Cha không thấy trời vừa chạng vạng,
Mấy cánh buồm ghé cảng Haflơ
Viếng con, cha đặt trên mồ
Một chùm thạch thảo đến giờ nở hoa.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hoàng Nguyên

Từ rạng đông sớm mai, lúc cánh đồng phủ trắng
Cha đi, thấy con, cha hiểu con đang đời gì
Cha đi qua những cánh rừng hay ngọn núi trắng
Nhưng cha chẳng thể sống nếu như con ra đi

Cha bước đi cùa đôi mắt kết với trí não
Lặng lẽ không nhìn gì và cũng chẳng nghe gì
Cô đơn cùng cái lưng còm, đôi tay bắt chéo
Buồn bã trong một ngày, trời sáng cũng như khuya

Cha không còn thấy thoi vàng rơi trong tối đêm
Không thấy cánh buồm từ xa cập bến A-phlơ
Khi cha đến, mang trong mình kí ức con đắm
Như lá rụng từ bùi xanh, thạch thào đương hoa

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Ngày mai, khi ánh hừng đông
Phủ màu loang trắng trên đồng làng quê
Hứa rằng, cha sẽ sớm đi
Biết con đang ngóng đợi khi cha về.
Băng rừng, vượt mấy sơn khê
Con ơi, cha sẽ kíp về thăm con.

Chân đi, lòng nghĩ đến con
Không nhìn cảnh vật, cũng không nghe gì
Khoanh tay, cúi mặt bước đi
Buồn, ngày cũng chẳng khác chi đêm dài.

Chẳng buồn nhìn lá vàng phai
Rơi trong đêm tối xuống vai hững hờ
Không trông về phía xa mờ
Cánh buồm nương gió vào bờ Harfleur
Và khi đến chốn hẹn chờ
Hoa xanh cha đặt lên mồ con yêu
Cùng hoa thạch thảo thật nhiều…

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời