Thơ » Trung Quốc » Thanh » Vương Quốc Duy
Đăng bởi Đào Tam Nương vào Hôm nay 00:27
閱盡天涯離別苦,
不道歸來,
零落花如許。
花底相看無一語,
綠窗春與天俱莫。
待把相思燈下訴,
一縷新歡,
舊恨千千縷。
最是人間留不住,
朱顏辭鏡花辭樹。
Duyệt tận thiên nhai ly biệt khổ,
Bất đạo quy lai,
Linh lạc hoa như hử.
Hoa để tương khán vô nhất ngữ,
Lục song xuân dữ thiên câu mộ.
Đãi bả tương tư đăng hạ tố,
Nhất lũ tân hoan,
Cựu hận thiên thiên lũ.
Tối thị nhân gian lưu bất trú,
Chu nhan từ kính, hoa từ thụ.
Trải qua hết mọi nỗi khổ chia ly nơi chân trời góc bể,
Không ngờ khi trở về,
Lại thấy hoa rơi rụng nhường ấy.
Dưới hoa nhìn nhau không nói một lời,
Bên song, mùa xuân và đất trời đều phai tàn.
Muốn đem mối tương tư ra dưới hoa mà kể,
Mới được một sợi vui,
Mà nỗi hận cũ đã ngàn vạn sợi kéo đến.
Thứ không thể níu giữ nhất ở chốn nhân gian,
Là mặt son khi rời gương, và hoa khi lìa cành.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Bên trời nếm đủ vị sầu đắng,
Nào ngờ về lại,
Hoa rụng đầy hiu vắng.
Dưới hoa nhìn nhau, cùng im lặng,
Song biếc xuân cùng trời tắt nắng.
Dưới đèn chờ tỏ niềm sâu lắng,
Một thoáng vừa vui,
Hận cũ muôn sợi nặng.
Khó nhất nhân gian, lưu chẳng đặng:
Má thắm rời gương, hoa vừa rụng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.