Bên trời nếm đủ vị sầu đắng,
Nào ngờ về lại,
Hoa rụng đầy hiu vắng.
Dưới hoa nhìn nhau, cùng im lặng,
Song biếc xuân cùng trời tắt nắng.

Dưới đèn chờ tỏ niềm sâu lắng,
Một thoáng vừa vui,
Hận cũ muôn sợi nặng.
Khó nhất nhân gian, lưu chẳng đặng:
Má thắm rời gương, hoa vừa rụng.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.