Bài thơ này có nhiều dị bản. Tôi thích bản này hơn:
Ai ơi, còn nhớ ai không?
Trời mưa một mảnh áo bông che đầu
   Nào ai có tiếc ai đâu?
Áo bông ai ướt khăn đầu ai khô?
   Người đi Tam Đảo, Ngũ hồ[2]
Kẻ về khóc trúc than ngô một mình
   Non non nước nước tình tình
Vì ai lận đận cho mình ngẩn ngơ…