Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trần Bích San » Mai Nham thi thảo
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 06:18
日去西山襲長夜,
香峰主人縶吾馬。
守君欲歸歸不得,
少焉明月上東舍。
月來相對又啣杯,
科頭起向籬邊開。
往來千古肆談論,
玉山已頹不可把。
俯仰天地皆幕席,
主人無心客亦叵。
黃花盡為醉翁開,
萬斛清香右復左。
使君飄然乘馬歸,
主人不留送之也。
歸來明月正當頭,
解衣復向簷楹臥。
不知身化作香峰,
覺則遽遽然吾也。
Nhật khứ tây sơn tập trường dạ,
Hương Phong chủ nhân trập ngô mã.
Thú quân dục quy quy bất đắc,
Thiểu yên minh nguyệt thượng đông xá.
Nguyệt lai tương đối hựu hàm bôi,
Khoa đầu khởi hướng ly biên khai.
Vãng lai thiên cổ tứ đàm luận,
Ngọc sơn dĩ đồi bất khả bả.
Phủ ngưỡng thiên địa giai mạc tịch,
Chủ nhân vô tâm khách diệc phả.
Hoàng hoa tận vị tuý ông khai,
Vạn hộc thanh hương hữu phục tả.
Sứ quân phiêu nhiên thừa mã quy,
Chủ nhân bất lưu tống chi dã.
Quy lai minh nguyệt chính đương đầu,
Giải y phục hướng thiềm doanh ngoạ.
Bất tri thân hoá tác Hương Phong,
Giác tắc cự cự nhiên ngô dã.
Mặt trời đã lặn sau núi tây, đêm dài bao bọc
Chủ nhân Hương Phong cột chặt ngựa của ta
Viên thú lệnh muốn về, về chẳng được
Lát sau, trăng sáng nhô trên nóc nhà phía đông
Trăng lên, đối mặt lại nâng chén
Đầu trần đứng dậy tới bên giậu đã mở
Thả sức luận bàn chuyện nghìn đời xưa nay
Người đã say, không có thể kìm giữ được
Cúi xuống ngẩng lên, trời đất đều là chiếu và màn
Chủ nhân vô tâm, khách cũng ưng ý
Hoa cúc vàng hết thảy nở vì ông say
Muôn hộc hương thơm trong lành bên tả hữu
Viên sứ quân phơi phới lên ngựaquay về
Chủ nhân không lưu lại, tiễn ra cánh đồng
Trên đường về, trăng sáng đã lên giữa đỉnh đầu
Cởi áo ra, nằm quay ngay bên cột hiên
Không biết thân mình đã hoá ra Hương Phong
Đến lúc tỉnh, thảng thốt nhận ra lại là mình
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 06:18
Non tây lẩn bóng ác tà
Hương Phong cột chặt ngựa ta mất rồi
Về chẳng được, đành vậy thôi
Lát sau trăng ló đầu hồi phía đông
Trăng lên, chủ khách chén nồng
Đầu trần đứng dậy mở tung giậu nhà
Luyên thuyên bàn luận gần xa
Đố ai kìm giữ được đà người say
Cúi chiếu đất, ngẩng màn mây
Chủ kia dúi dụi, khách này ngửa ngang
Vì ông say, cúc nở vàng
Sắc hoa loá đất, mùi hương lộng trời
Bừng ra, lên ngựa về thôi
Chủ nhân chẳng giữ, sóng đôi tiễn chào
Trở về trăng tít tít cao
Áo ngoài trút vội, ngả đầu cột hiên
Mơ màng mình hoá bạn hiền
Đến khi tỉnh dậy hé nhìn... hoá ta!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.