Non tây lẩn bóng ác tà
Hương Phong cột chặt ngựa ta mất rồi
Về chẳng được, đành vậy thôi
Lát sau trăng ló đầu hồi phía đông
Trăng lên, chủ khách chén nồng
Đầu trần đứng dậy mở tung giậu nhà
Luyên thuyên bàn luận gần xa
Đố ai kìm giữ được đà người say
Cúi chiếu đất, ngẩng màn mây
Chủ kia dúi dụi, khách này ngửa ngang
Vì ông say, cúc nở vàng
Sắc hoa loá đất, mùi hương lộng trời
Bừng ra, lên ngựa về thôi
Chủ nhân chẳng giữ, sóng đôi tiễn chào
Trở về trăng tít tít cao
Áo ngoài trút vội, ngả đầu cột hiên
Mơ màng mình hoá bạn hiền
Đến khi tỉnh dậy hé nhìn... hoá ta!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)