Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
2 bài trả lời: 2 bản dịch
2 người thích
Từ khoá: mùa xuân (216)
Đăng bởi estrange vào 16/04/2008 13:54

One day in spring

One day in spring, a woman came
In my lonely woods,
In the lovely form of the Beloved.
Came, to give to my songs, melodies,
To give to my dreams, sweetness.
Suddenly a wild wave
Broke over my heart's shores
And drowned all language.
To my lips no name came,
She stood beneath the tree, turned,
Glanced at my face, made sad with pain,
And with quick steps, came and sat by me.
Taking my hands in hers, she said:
'You do not know me, nor I you--
I wonder how this could be?'
I said:
'We two shall build, a bridge for ever
Between two beings, each to the other unknown,
This eager wonder is at the heart of things.'

The cry that is in my heart is also the cry of her heart;
The thread with which she binds me binds her too.
Her have I sought everywhere,
Her have I worshipped within me,
Hidden in that worship she has sought me too.
Crossing the wide oceans, she came to steal my heart.
She forgot to return, having lost her own.
Her own charms play traitor to her,
She spreads her net, knowing not
Whether she will catch or be caught.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

Một ngày xuân,
một người đàn bà đến nơi vườn tôi cô đơn,
trong dáng yêu kiếu của người Yêu dấu.
Nàng đến, trao mình cho những bài hát của tôi, bay bổng,
Dâng hiến cho giấc mơ tôi, ngọt ngào.

Bất chợt, một cơn sóng trào lên hoang dại,
Phá vỡ những bến bờ của trái tim tôi
Và nhận chìm mọi từ ngữ.

Không có cái tên nào đến với môi tôi,
Nàng đứng dưới gốc cây, quay mình,
Liếc nhìn tôi, buồn thương, đau đớn.
Và với những bước chân nhanh, nàng đến ngồi bên tôi.

Cầm tay tôi, nàng nói:
“Anh không biết em, và em chẳng biết anh-
Sao chúng mình lại có thể thế này?”
Tôi nói:
“Hai ta sẽ xây một cây cầu vĩnh cửu,
Giữa hai con người, hai kẻ chẳng biết nhau,
Bởi niềm khao khát nằm nơi sâu thẳm mọi vật.”

Tiếng kêu trong tim tôi cũng là tiếng kêu của tim nàng
Sợi dây nàng buộc tôi cũng buộc chính bản thân nàng.
Tôi đã tìm nàng ở mọi nơi,
Tôi vẫn thờ phụng nàng trong tôi.
Và ở nơi đấy, nàng cũng tìm kiếm tôi.
Vượt những đại dương bao la, nàng đến để mang trái tim tôi ra đi.
Nhưng nàng cũng quên đường về, bởi tim nàng bị đánh rơi.
Vẻ quyến rũ của nàng đã phản bội nàng,
Nàng chăng lưới, mà không biết rằng
Nàng thả lưới hay nàng đang mắc lưới

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Châu

Ngày xuân, cô đơn vườn tôi
Nàng chợt đến với dáng người thương yêu
Cho tôi giai điệu khúc chiều
Ban giấc mơ với bao nhiêu ngọt ngào

Biển hoang bỗng cuộn sóng trào
Bờ tim tan nát, không sao thốt lời…

Đứng tựa cây, nàng quay người
buồn thương đau đớn nhìn tôi. Lại gần
thoắt đôi chân ngồi xuống nhanh,
cầm tay tôi nói “Em - Anh chưa tường
Tại sao mà mình bỗng dưng?!”

“Sẽ cùng xây chiếc cầu chung vĩnh hằng…”
Đáp lời, tôi nói với nàng
“…nối hai người dẫu chưa từng gặp nhau
Mà khát khao đã ẩn sâu
Trong đôi tim vốn từ lâu lắm rồi…”

Tiếng gào đòi trong tim tôi
Cũng thét gào trong tim người ngồi đây
Dây tình nàng thắt tim này
Thắt càng chặt con tim ngay chính nàng

Đã tìm nàng mọi nẻo đàng
Phụng thờ trong điện cung vàng – lòng tôi
Với nàng cũng như vậy thôi
Muốn vượt biển trộm tim tôi mang về

Mất chính mình, quên miền quê
Cái đẹp quyến rũ bùa mê phản nàng
Tung lưới ra, không hay rằng
Chụp người hay chính lưới giăng chụp minh…

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời