Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Tự Đức hoàng đế
Đăng bởi tôn tiền tử vào 16/02/2025 22:45
Rằng năm Quý Dậu tháng tư,
Đều vâng hoàng thượng thánh từ sắc ban:
Mười hai giá ngự Thuận An,
Triều đình văn, võ, quân quan hộ tùng.
Tưng bừng, cờ phất, trống rung,
Chèo ba mái nhẹ, thuyền rồng như bay.
Càng nhìn càng đẹp càng say,
Dẫu mà trăm cảnh không tày Thuận An.
Ai ngờ một phút tự nhiên,
Bỗng đâu chín chiếc tải thuyền chạy ra.
Ngọn buồm trông thấy xa xa,
Gần vời nghe tiếng súng ra đùng đùng,
Tàu ô hai chiếc buồm giong,
Đều buông tiếng súng gẫm cùng to gan!
Trương buồm chạy dọc chạy ngang,
Căm hờn mấy lũ mấy đoàn tàu ô,
Tung hoành “bố mạy”, “xí lô”,
Đứa đâm, đứa chém, đứa xô xuống tàu.
Các quan khi ấy gởi tâu:
“Ngửa trông hoàng thượng lên lầu ngự ra.”
Lệnh truyền hộ vệ thần cơ:
“Ai mà bắn đặng tàu ô nó rày,
Quyền ban lộc thưởng cao dày.”
Sắc vừa ban xuống nạp ngay súng liền.
Bắn thời phát thẳng phát xiên,
Bắn ra chẳng trúng vào thuyền tàu ô,
Hở ra thì nó chạy vô,
Bắt đi hai chiếc ai mô chẳng tường!
Thấy thôi nửa giận nửa thương,
Giận thay chúng nó, thương đường quân ta:
Đứa thời bị thuốc cháy da,
Đứa thời bị đạn máu ra đầm mình.
Làm cho chúng nó dễ khinh,
Nghĩ lại giận mình chẳng biết cứu nhau.
Phải chi diệu vợi nơi đâu,
Đã toan lập lượng chước mầu tâu vô.
Chẳng qua sự đã sờ sờ,
Ai ai cũng lặng như tờ nín hơi.
Nghĩ đời mà ngán cho đời,
Làm tôi ăn uổng lộc trời lắm ru!
Nghênh ngang võng võng dù dù,
Bài vàng thêm mão xuân thu tháp đầu.
Gẫm không tài cán gì đâu,
Rồi ra múa mỏ, vênh râu chỏm choè!
Phen này mắt thấy tai nghe,
Tham sanh, uý tử một bè như nhau.
Ăn thời giành trước giành sau,
Đến khi có giặc rút đầu rút đuôi!
Cũng xưng là đấng làm tôi,
Cớ sao chẳng biết hổ ngươi trong mình?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.