Thơ » Trung Quốc » Chu » Tống Ngọc
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 06:04
楚襄王與宋玉遊於雲夢之浦,使玉賦高唐之事。其夜王寢,果夢與神女遇,其狀甚麗。王異之,明日以白玉。
玉曰:其夢若何?
王對曰:晡夕之後,精神怳忽,若有所喜。紛紛擾擾,未知何意。目色髣髴,乍若有記。見一婦人,狀甚奇異。寐而夢之,寤不自識。罔兮不樂,悵然失志。於是撫心定氣,復見所夢。
玉曰:狀何如也?
王曰:茂矣美矣,諸好備矣。盛矣麗矣,難測究矣。上古既無,世所未見。瑰姿瑋態,不可勝贊。其始來也,耀乎若白日初出照屋梁。其少進也,皎若明月舒其光。須臾之間,美貌橫生。曄兮如華,溫乎如瑩。五色並馳,不可殫形。詳而視之,奪人目精。其盛飾也,則羅紈綺繢盛文章,極服妙采照萬方。振繡衣,被褂裳。穠不短,纖不長。步裔裔兮曜殿堂。忽兮改容,婉若遊龍乘雲翔。嫷被服,侻薄裝。沐蘭澤,含若芳。性和適,宜侍旁。順序卑,調心腸。
王曰:若此盛矣!試為寡人賦之。
玉曰:唯唯。
夫何神女之姣麗兮,含陰陽之渥飾。
被華藻之可好兮,若翡翠之奮翼。
其象無雙,其美無極。
毛嬙鄣袂,不足程式。
西施掩面,比之無色。
近之既妖,遠之有望。
骨法多奇,應君之相。
視之盈目,孰者克尚。
私心獨悅,樂之無量。
交希恩疏,不可盡暢。
他人莫睹,王覽其狀。
其狀峨峨,何可極言。
貌豐盈以莊姝兮,苞溫潤之玉顏。
眸子炯其精朗兮,瞭多美而可觀。
眉聯娟以蛾揚兮,朱脣的其若丹。
素質幹之醲實兮,志解泰而體閑。
既姽嫿於幽靜兮,又婆娑乎人間。
宜高殿以廣意兮,翼放縱而綽寬。
動霧縠以徐步兮,拂墀聲之珊珊。
望余帷而延視兮,若流波之將瀾。
奮長袖以正衽兮,立躑躅而不安。
澹清靜其愔嫕兮,性沈詳而不煩。
時容與以微動兮,志未可乎得原。
意似近而既遠兮,若將來而復旋。
褰余幬而請御兮,願盡心之惓惓。
懷貞亮之絜清兮,卒與我兮相難。
陳嘉辭而云對兮,吐芬芳其若蘭。
精交接以來往兮,心凱康以樂歡。
神獨亨而未結兮,魂煢煢以無端。
含然諾其不分兮,喟揚音而哀歎。
頩薄怒以自持兮,曾不可乎犯干。
於是搖珮飾,鳴玉鸞。
整衣服,歛容顏。
顧女師,命太傅。
歡情未接,將辭而去。
遷延引身,不可親附。
似逝未行,中若相首。
目略微眄,精彩相授。
志態橫出,不可勝記。
意離未絕,神心怖覆。
禮不遑訖,辭不及究。
願假須臾,神女稱遽。
徊腸傷氣,顛倒失據。
闇然而暝,忽不知處。
情獨私懷,誰者可語?
惆悵垂涕,求之至曙。
Sở Tương Vương dữ Tống Ngọc du ư Vân Mộng chi phố, sử Ngọc phú Cao Đường chi sự. Kỳ dạ vương tẩm, quả mộng dữ Thần nữ ngộ, kỳ trạng thậm lệ. Vương dị chi, minh nhật dĩ bạch Ngọc.
Ngọc viết: Kỳ mộng nhược hà?
Vương đối viết: Bô tịch chi hậu, tinh thần hoảng hốt, nhược hữu sở hỉ. Phân phân nhiễu nhiễu, vị tri hà ý. Mục sắc phảng phất, sạ nhược hữu ký. Kiến nhất phụ nhân, trạng thậm kỳ dị. Mị nhi mộng chi, ngụ bất tự chí. Võng hề bất lạc, trướng nhiên thất chí. Ư thị phủ tâm định khí, phục kiến sở mộng.
Ngọc viết: Trạng hà như dã?
Vương viết: Mậu hĩ mỹ hĩ, chư hảo bị hĩ. Thịnh hĩ lệ hĩ, nan trắc cứu hĩ. Thượng cổ ký vô, thế sở vị kiến. Khôi tư vĩ thái, bất khả thắng tán. Kỳ thuỷ lai dã, diệu hồ nhược bạch nhật sơ xuất chiếu ốc lương. Kỳ thiểu tiến dã, hạo nhược minh nguyệt thư kỳ quang. Tu du chi gian, mỹ mạo hoành sinh. Diệp hề như hoa, ôn hồ như oánh. Ngũ sắc tịnh trì, bất khả đàn hình. Tường nhi thị chi, đoạt nhân mục tinh. Kỳ thịnh sức dã, tắc la hoàn ỷ hội thịnh văn chương, cực phục diệu thái chiếu vạn phương. Chấn tú y, bị quái thường. Nùng bất đoản, tiêm bất trường. Bộ duệ duệ hề diệu điện đường. Hốt hề cải dung, uyển nhược du long thừa vân tường. Đoạ bị phục, đoái bạc trang. Mộc lan trạch, hàm nhược phương. Tính hoà thích, nghi thị bàng. Thuận tự ti, điều tâm trường.
Vương viết: Nhược thử thịnh hĩ! Thí vi quả nhân phú chi.
Ngọc viết: Duy duy.
Phù hà Thần nữ chi giảo lệ hề, hàm âm dương chi ác sức.
Bị hoa tảo chi khả hảo hề, nhược phí thuý chi phấn dực.
Kỳ tượng vô song, kỳ mỹ vô cực.
Mao Tường chương duệ, bất túc trình thức.
Tây Thi yểm diện, tỉ chi vô sắc.
Cận chi ký yêu, viễn chi hữu vọng.
Cốt pháp đa kỳ, ưng quân chi tướng.
Thị chi doanh mục, thục giả khắc thượng.
Tư tâm độc duyệt, lạc chi vô lượng.
Giao hy ân sơ, bất khả tận sướng.
Tha nhân mạc đổ, vương lãm kỳ trạng.
Kỳ trạng nga nga, hà khả cực ngôn.
Mạo phong doanh dĩ trang xu hề, bao ôn nhuận chi ngọc nhan.
Mâu tử quýnh kỳ tinh lãng hề, liễu đa mỹ nhi khả quan.
My liên quyên dĩ nga dương hề, châu thần đích kỳ nhược đan.
Tố chất cán chi nùng thực hề, chí giải thái nhi thể nhàn.
Ký quỷ hoạ ư u tĩnh hề, hựu bà sa hồ nhân gian.
Nghi cao điện dĩ quảng ý hề, dực phóng túng nhi xước khoan.
Động vụ hộc dĩ từ bộ hề, phất trì thanh chi san san.
Vọng dư duy nhi duyên thị hề, nhược lưu ba chi tương lan.
Phấn trường tụ dĩ chính nhẫm hề, lập trịch trục nhi bất an.
Đạm thanh tĩnh kỳ am ế hề, tính trầm tường nhi bất phiền.
Thì dung dữ dĩ vi động hề, chí vị khả hồ đắc nguyên.
Ý tự cận nhi ký viễn hề, nhược tương lai nhi phục toàn.
Khiên dư trù nhi thỉnh ngự hề, nguyện tận tâm chi quyền quyền.
Hoài trinh lượng chi khiết thanh hề, tốt dữ ngã hề tương nan.
Trần gia từ nhi vân đối hề, thổ phân phương kỳ nhược lan.
Tinh giao tiếp dĩ lai vãng hề, tâm khải khang dĩ lạc hoan.
Thần độc hanh nhi vị kết hề, hồn quỳnh quỳnh dĩ vô đoan.
Hàm nhiên nặc kỳ bất phân hề, vị dương âm nhi ai thán.
Bình bạc nộ dĩ tự trì hề, tằng bất khả hồ phạm can.
Ư thị dao bội sức, minh ngọc loan.
Chỉnh y phục, liễm dung nhan.
Cố nữ sư, mệnh thái phó.
Hoan tình vị tiếp, tương từ nhi khứ.
Thiên duyên dẫn thân, bất khả thân phụ.
Tự thệ vị hành, trung nhược tương thủ.
Mục lược vi miện, tinh thái tương thụ.
Chí thái hoành xuất, bất khả thắng ký.
Ý ly vị tuyệt, thần tâm phố phúc.
Lễ bất hoàng cật, từ bất cập cứu.
Nguyện giả tu du, Thần nữ xưng cự.
Hồi trường thương khí, điên đảo thất cứ.
Ám nhiên nhi minh, hốt bất tri xứ.
Tình độc tư hoài, thuỳ giả khả ngữ?
Trù trướng thuỳ thế, cầu chi chí thự.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Sở Tương Vương cùng Tống Ngọc đi du ngoạn ở bến Vân Mộng, sai Tống Ngọc làm bài phú về Cao Đường. Đêm ấy khi ngủ, vương mơ gặp Thần nữ, dung mạo cực lộng lẫy. Vương lấy làm lạ, hôm sau kể lại cho Tống Ngọc.
Tống Ngọc hỏi: Giấc mơ thế nào?
Vương nói: Sau lúc trời tối, lòng những bàng hoàng, như có chuyện vui. Còn chưa rõ ý, xao động rối bời. Lờ mờ không tỏ, ngỡ đã gặp rồi. Một người con gái, dáng điệu lạ đời. Ngủ thì mơ thấy, tỉnh đã xa vời. Bồn chồn đờ đẫn, mê mẩn trong người. Rồi áp tay lên ngực định lại tâm khí, lại thấy người trong mộng ấy.
Ngọc hỏi: Dáng điệu ra sao?
Vương nói: Thật tươi đẹp mỹ lệ, muôn điều tốt tụ hội. Thật nguy nga lộng lẫy, khó suy xét cho tới. Xưa chẳng thấy đâu, nay không manh mối. Dung mạo uy nghi, không tài ca ngợi. Khi nàng mới đến, rực rỡ như mặt trời mới chiếu rọi xà nhà. Khi gần một chút, trắng ngần như trăng sáng soi qua. Chỉ trong khoảnh khắc, hiển hiện rõ ràng. Như hoa tươi rói, như ngọc dịu dàng. Năm màu hoà quyện, khó tả kỹ càng. Ghé mắt nhìn kỹ, rạng ngời dung quang. Ăn vận của nàng, toàn lụa là gấm vóc thêu hoa văn, sặc sỡ sắc màu chiếu muôn phương. Rũ áo thêu, khoác áo choàng. Áo dày không thấp, áo mỏng không gầy. Bước nhẹ nhàng chừ sáng điện đài. Chợt đổi dáng hình, thướt tha như rồng lượn trên mây. Trang phục chỉnh tề, áo mỏng nhẹ bay. Ngậm hương đỗ nhược, Đầu gội hoa lan. Thái độ ôn hoà, muốn hầu hạ bên. Nhu mì đúng mực, điều hoà tâm can.
Vương nói: Tuyệt mỹ đến vậy! Thử vì ta mà làm phú đi.
Tống Ngọc đáp: Vâng vâng.
Ôi sao Thần nữ thật diễm lệ chừ, hội tụ âm dương tuyệt sắc.
Tựa chim thuý tung cánh bay chừ, rạng ngời xiêm y nàng khoác.
Dáng vẻ vô song, mỹ miều ngây ngất.
Mao Tường múa áo, vẫn thua một bậc.
Tây Thi che mặt, cũng không sánh được.
Gần thì nhu mì, xa thì chiêm ngưỡng.
Cốt cách phi thường, với vương thật xứng.
Ngắm nhìn thoả mắt, nào ai so bằng.
Lòng thầm thích thú, khôn xiết vui mừng.
Nhưng chưa giao thiệp, khó tỏ nỗi lòng.
Không ai thấy được, chỉ vương với nàng.
Khôn tả thành lời, dáng điệu đoan trang.
Vẻ đầy đặn lại nhu mì chừ, dung nhan như ngọc trắng trong.
Con ngươi sáng vẻ tinh anh chừ, mắt nhìn tươi đẹp long lanh.
Môi đỏ mọng như đan sa chừ, mày ngài thanh tú cong cong.
Vóc dáng mộc mạc đôn hậu chừ, tâm nhàn nhã lại dịu dàng.
Lặng lẽ ở nơi u tĩnh chừ, lại dạo bước chốn nhân gian.
Nương chốn điện cao phóng khoáng chừ, cánh phóng túng lại thong dong.
Bước đi khoan thai qua thềm chừ, áo lướt thoảng nhẹ như sương.
Nhìn rèm trướng mà ngắm nghía chừ, ánh mắt tựa sóng vờn quanh.
Phất ống tay rồi chỉnh cổ áo chừ, bồn chồn rạo rực hoang mang.
Thong dong tự tại thuận hoà chừ, thâm trầm mà lại an tường.
Khi khẽ chuyển động thân mình chừ, đoán tâm chí thực khó lòng.
Như muốn gần lại muốn xa chừ, dường định tới lại ngập ngừng.
Kéo rèm mong được bầu bạn chừ, nguyện thành khẩn trọn tấm lòng.
Ôm lòng trinh giữ cao khiết chừ, rốt khước từ ta không cùng.
Dâng lời tốt đẹp đáp lại chừ, nhược lan toả ngát tiếng nàng.
Cùng có giao tiếp lại qua chừ, tinh thần vui vẻ nhẹ nhàng.
Tinh thần tương thông giao kết chừ, hồn vẫn côi cút ngổn ngang.
Phân vân do dự không thôi chừ, bèn cất giọng mà thở than.
Rồi nghiêm nghị thoáng giận hờn chừ, tỏ rõ dáng vẻ đoan trang.
Và trang sức khua động, chuông ngọc vang.
Chỉnh y phục, sửa dung nhan.
Ngoái hỏi nữ sư, truyền lệnh thái phó.
Ân tình chưa nhận, sắp chia tay vội.
Dời gót trở bước, không sao ngăn lối.
Ngập ngừng chẳng dứt, tinh thần bối rối.
Mắt khẽ liếc nhìn, tâm trí liền nối.
Lưu luyến dâng trào, khôn tài tả tới.
Chưa muốn rời xa, lòng tơ trăm mối.
Lễ chưa trọn vẹn, cáo từ đành nói.
Mong lưu thêm lại, nàng vẫn chào vội.
Ruột vò đau xót, đảo điên đau đớn.
Chợt trời u ám, không rõ nơi chốn.
Biết kể cùng ai, lòng buồn hỗn độn?
Buồn bã rơi lệ, ngóng bình minh đến.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.