Ngày trước Sở Tương Vương cùng Tống Ngọc đi chơi ở đài Vân Mộng, trông về quán Cao Đường. Trên ấy có một đám khí mây, sừng sững bốc thẳng lên, bỗng chốc đổi hình dạng, trong khoảng khắc biến hoá khôn lường.

Vương hỏi Ngọc: Đó là khí gì vậy?

Ngọc thưa: Đó chính là Triêu Vân vậy.

Vương hỏi: Sao gọi là Triêu Vân?

Ngọc thưa: Xưa tiên vương từng đi chơi Cao Đường, mỏi mệt nên ban ngày nằm ngủ, mộng thấy một phụ nữ đến nói: “Thiếp là con gái núi Vu, làm khách ở Cao Đường. Nghe người đến chơi, xin được hầu giường chiếu.” Vương bèn sủng hạnh nàng. Khi từ biệt nói rằng: “Thiếp ở phía nam núi Vu, nơi vách núi hiểm trở, sớm làm mây, chiều làm mưa. Đêm ngày mong ngóng ở dưới Dương Đài.” Sáng hôm sau nhìn quả như lời nói, vì vậy lập miếu thờ, gọi là Triêu Vân.

Vương hỏi: Triêu Vân lúc mới hiện có hình trạng thế nào?

Ngọc thưa: Lúc mới hiện ra, rậm rạp như cây tùng đứng thẳng. Tiến một chút thì sáng sủa thanh tú như thiếu nữ. Giơ tay áo che ánh mặt trời, ngóng nhìn người thương. Bỗng chốc đổi dạng, vụt đi như xe bốn ngựa, cắm lông chim. Rồi ảm đạm như gió thổi, lạnh lẽo như mưa sa. Gió tạnh mưa tan thì mây cũng biến mất không dấu vết.

Vương hỏi: Ta nay có thể đến đó chơi được không?

Ngọc thưa: Được.

Vương hỏi: Ở đó ra sao?

Ngọc thưa: Cao ráo hiển hiện, nhìn được rất xa! Rộng lớn bao la, nơi sinh ra vạn vật! Trên chạm tới trời, dưới thấu vực sâu, muôn vàn kỳ quái, không thể tả xiết.

Vương bảo: Thử vì ta mà làm một bài phú xem.

Ngọc thưa: Vâng vâng!

Kìa Cao Đường thật lớn lao chừ, thật chẳng gì có thể mang sánh với.
Núi Vu to lớn không chừng chừ, quanh co điệp trùng bao lối.
Lên vách hiểm mà trông xuống chừ, trông đầm mênh mông ở dưới.
Gặp khi trời mưa mới tạnh chừ, nước chảy từ trăm con suối.
Bắn ào ào át mọi tiếng chừ, cuồn cuộn nhập về một mối.
Tràn trề hướng đi bốn phía chừ, dạt dào lan ra không dứt.
Gió lớn về sóng nổi lên chừ, như bám vào ngọn cao chót.
Nước nhằm vách mà vỗ mạnh chừ, chảy xuống từng dòng chẳng ngớt.
Sóng dữ cuồng nộ vòi vọi chừ, ngỡ cưỡi thuyền ngắm núi cao ngất.
Đá lổn nhổn mài cọ vào nhau chừ, tiếng vang rung trời động đất.
Đá ngầm nhấp nhô ẩn hiện chừ, bọt nước bắn tung trắng xoá.
Nước quanh co uốn khúc chừ, sóng lớn dập dềnh cuộn chảy.
Lao nhanh đập mạnh vào nhau chừ, mây ầm ầm nổi sấm chớp.
Mãnh thú nhảy nhót khiếp kinh chừ, cuống cuồng tìm nơi ẩn nấp.
Hổ báo sói tê, kinh hoàng sợ hãi.
Điêu ngạc ưng diều, bay cao trốn lủi.
Tim đập chân run, chẳng dám sơ suất.
Các loại dưới nước phơi nắng, lên bờ phía bắc.
Rùa, sấu, cá tầm, cá vược, ngang dọc chồng chất.
Xoè vẩy giương vây, ngoằn ngoèo uốn lượn.

Từ lưng núi nhìn ra, rừng thẳm tốt tươi.
Rực rỡ sắc màu, làm loá mắt người.
Lấp lánh như muôn sao, không sao tả hết thành lời.
Rừng cây rậm rạp, hoa tươi phủ kín.
Đôi kỷ rủ buồng, nhánh cành quấn quít.
Phe phẩy đung đưa, như sóng qua lại.
Tứ bề chim múa, um tùm mềm mại.
Lá xanh quả tía, dây đỏ cuống trắng.
Cành hát ngân nga, tiếng như nhạc vẳng.
Trong đục nhịp nhàng, ngũ âm biến hoá.
Lòng người lay động, ruột gan buồn bã.
Con côi vợ goá, mũi cay lòng giá.
Quan muốn bỏ chức, hiền sĩ mất chí.
Sầu tư không dứt, thở than rơi lệ.

Đứng cao trông xa, lòng người kiệt quệ.
Vách đá uốn lượn, chồng chồng lớp lớp.
Từng tảng đốc đứng, lệch nghiêng đổ sụp.
Hang hốc mấp mô, đuổi nhau ngang dọc.
Hang sâu ẩn hiện, đan xen cạnh góc.
Xếp chồng tích luỹ, điệp trùng bao bọc.
Hình như Chỉ Trụ, ở dưới núi Vu.
Ngước nhìn đỉnh núi, ngăn ngắt âm u.
Cầu vồng rực rỡ, chiếu vực quanh co.
Thăm thẳm mông lung, không nhìn thấy đáy, chỉ tiếng thông reo.
Núi dốc trải dài, đứng như gấu treo.
Đứng lâu không đi, mồ hôi chân thoát.
Ngơ ngẩn bàng hoàng, buồn bã tự mất.
Trong lòng rung động, kinh sợ vô cớ.
Bí Dục quyết đoán, cũng phải run sợ.
Các vật kỳ quái, từ đâu hiện rõ.
Đông đúc dập dìu, như từ ma quỷ, như từ thần uy.
Dáng tựa thú chạy, hoặc giống chim bay.
Kỳ vĩ tráng lệ, không thể xét xuy.

Lên tới quán trông, thế đất phẳng bằng.
Rộng lớn trải dài, cỏ mọc đua tranh.
Cỏ lan cỏ huệ, giang ly nở xinh.
Thanh thuyên, xạ can, yết xa um xanh.
Bạc thảo thướt tha, liền nối non tơ.
Hương thơm ngào ngạt, sẻ hót líu lo.
Trống mái lạc đàn, thương cảm gọi nhau.
Vương thư, ly hoàng, chính minh, Sở cưu.
Tử quy, tư phụ, chim trĩ đậu cao.
Ríu rít nhịp nhàng, tự tại thong dong.
Xướng hoạ đổi thay, khúc thuận theo dòng.
Các bậc phương sĩ, Tiện Môn, Cao Khê,
Thượng Thành, Uất Lâm, Công Nhạc, Tụ Cốc.

Dâng lễ vật thuần, nguyện phòng thanh khiết.
Tế chư thần, cầu Thái Nhất.
Chúc truyền đã xong, ngôn từ đã hết.
Vương bèn ngồi xe ngọc, bốn rồng xanh, rợp cờ xí, phấp phới bay.
Khảy dây đàn lớn âm lưu loát, gió lạnh thổi càng thêm bi ai.
Sửa lại giọng ca, khiến người rơi lệ thê lương, thầm khóc nghẹn ngào.
Rồi lại thả đội săn ra, đan đặc như sao.
Lệnh đi khắp nơi, phăng phắc ngậm tăm.
Nỏ cung chưa bắn, lưới bẫy còn im.
Lội qua vùng rậm rạp, phi trên đồng xanh rì.
Chim trời chưa vút cánh, thú chưa kịp phóng đi.
Sao mà thình lình nhanh vậy, móng ngựa đè vết máu loang?
Kẻ lập công tranh trước, lợi phẩm chở chất chồng.

Bệ hạ muốn đi xem, trước cần trai giới, ngày giờ chọn đã.
Giản dị áo đen, dựng cờ mây, phướn cầu vồng, lọng lông chả.
Gió nổi mưa ngừng, ngàn dặm thong thả.
Vén sương mù, cùng hội ngộ.
Nghĩ muôn phương, lo xã tắc.
Mở lòng hiền thánh, phò tá bù đắp.
Chín khiếu thông sạch, tinh thần sáng suốt.
Dài thêm tuổi thọ muôn ngàn tuổi.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.