Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Phú
Thời kỳ: Nguyễn

Đăng bởi tôn tiền tử vào 23/02/2025 16:54

(Hạn vần: Thanh lâm đồng sớm có hai ba người)

Mang một chữ tình;
Mình giữ lấy mình.
Ong ong bướm bướm;
Yến yến oanh oanh.

Bạn chung giới kẻ tham hồng tiếc lục;
Chiều đong đưa người kháng tía đỡ thanh.

Nghĩ rằng chết cũng ra ma, dẫu tu cũng vậy;
Đố ai thuốc đâu mà chữa, đeo nhẫn sao đành.

Có một người:
Má hồng chuốt phấn;
Tóc phượng cài châm.

Lịch sự nhi khăn hồng yếm thắm;
Phong lưu nhi nón thúng quần thâm.

Thực người thành thị;
Khác kẻ sơn lâm.

Miệng cười hơn hớn chi hoa, tưởng nhìn cũng lạ;
Môi đỏ hồng hồng chi phấn, sắc lại ưa nhằm.

Cũng nghĩ rằng:
Ủa duyên cá nước;
Gặp hội mây rồng.
Ngang án mệnh;
Tạc chữ đồng.
Nên vợ nên chồng;
Nên bà nên ông.
Bõ công trang điểm;
Thoả kiếp má hồng.

Ai ngờ ra già kén kẹn hom, thấp chẳng thông cao chẳng đến;
Có lẽ đâu mang bầu chịu tiếng, người thời có mình thời không.

Cho nên:
Đeo thói giang hồ;
Học nghề ong bướm.
Khi đêm khi hôm;
Khi khuya khi sớm.

Cười hoa cợt nguyệt, long bồng thủng trống chi chơi,
Bán phấn mua hương, đổ quán xiêu đình chi mỉm.

Này kiện này cờ;
Này xe này lọ.

Chè Tầu thuốc lá, tay trái gái này;
Tổ tôm bài phu, mùi nào cũng có.

Õng ẹo hai vai chi gánh, sáng sáng chiều chiều;
Tình tang bốn góc chi giời, giăng giăng gió gió.

Kìa có người:
Nói chẳng hết nhời;
Cười chẳng hở môi.
Buồng the khép nép;
Ra vào khoan thai.

Chẳng qua mượn tiếng trinh thuần, làm danh thục nữ;
Giả cách ra người yểu điệu, rử mối anh tài.

Đến khi:
Thân bước ra ngoài;
Đôi đã đủ đôi.

Máy tây để lạnh hương nguyền, tranh còn treo đó;
Trước án nảy cung cầm nguyệt, tiếng vẫn chưa phai.

Sao bằng ta:
Mười lăm mười sáu;
Mười bảy mười ba.
Chẳng cứ nết na;
Thế nào cũng là.

Chồng con chi cho bận tấm lòng, muốn ngược muốn xuôi khó đường chiều chuộng;
Chị em nhỉ chẳng chơi cũng thiệt, một năm một tuổi trẻ mãi ru mà.

Cho nên:
Lẳng ăn lẳng chơi;
Lẳng nói lẳng cười.
Lẳng đi lẳng lại;
Lẳng đứng lẳng ngồi;
Ta lẳng cứ lẳng;
Người cười mặc người.

Không một mình tôi, Đồng Sớm, Thanh Lâm đó nọ;
Có năm ba kẻ, lầu hồng, gác tía hơn ai.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]