Kinh thành ngoái lại mà trông
Xót vua đau nước, mắt rưng lệ nhoà
Quyền gian một mực xúi hoà
Để người trung nghĩa biết là làm sao
Thay mặt mới, khác vương hầu
Non sông đổi chủ còn đâu của mình
Con em dòng dõi vắng tanh
Xa xa những ngóng non Bình, khôn an

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)