Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nắng xưa cũng vẫn nắng này,
Vàng hoe mái tóc những ngày ấu thơ.
Một thời vẫn nắng vàng tơ,
Cháy lên muôn vạn ước mơ trên đời.
Và nay vẫn nắng này thôi,
Nhuốm cho mái tóc bạc rồi trắng phau.
Màu thời gian chẳng tím đâu[1],
Là màu mái tóc trên đầu người ơi!


Bài thơ này cũng được tác giả tuyển lại trong tập Sao Hôm trên sân thượng (2015).

Chú thích:
[1]
Bài thơ Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ:
... Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh...
Người Pháp thường bảo thời gian màu xanh, Đoàn Phú Tứ thấy thời gian tím ngát.


Nguồn:
1. Phạm Ngọc San, Vầng trăng trong mưa, NXB Mỹ Thuật, Hà Nội 2002
2. Phạm Ngọc San, Hoàng hôn không yên lặng, NXB Văn học, Hà Nội, 2006
3. Phạm Ngọc San, Sao Hôm trên sân thượng, NXB Hội Nhà văn, 2015