Có ba con gấu dữ ở ngưỡng cửa đầu tiên
Móng chúng dài như một cánh chỏ
Sau một trận đánh nhau hùng hổ
Giăng để chúng nằm chết ngoẻo trên thềm

"Hôm nay thế là vừa" tự nhủ anh Giăng
Anh ngồi ghế dài sau khi xong việc lớn
"Ta ngồi nơi đây cho đỡ bận
Ngày mai ta sẽ tới cửa thứ hai

Anh nói, anh làm. Hôm sau ngay
Giăng Dũng sĩ bước đến gần cửa tiếp
Nhưng khỉ thay, ở đây còn rất nhọc
Ba con sư tử ác đứng canh

Giăng cởi áo ngoài, nhảy nhót rất xinh
Vút Thanh kiếm sáng lên đầu thú dữ
Ba con vật quặn mình giãy giụa
Nhưng cuối cùng cũng bị chặt phanh thây

Làm xong việc Giăng Dũng sĩ mừng vui
Thôi nghỉ ngơi làm chi hôm qua nữa?
Anh vội vàng lau mồ hôi tuôn đổ
Và nhanh chân bước đến cửa thứ ba ngay

Nhưng trời, lần sau, kẻ canh cửa ghê thay
Nhìn thấy hắn máu trong người đông lại
Đứng trước cửa một con rồng vĩ đại
Mõm nhe to có thể ngoạm sáu con bò

Khi cần thì Giăng cũng vững chí không lo
Nhưng đầu anh cũng dồi dào mưu mẹo
Anh thấy có thanh kiếm trong tay cũng là chưa đủ
Nhưng phải vào. Anh sẽ nghĩ kế sau

Đây con rồng đang há mồm to
Để nuốt một miếng cả anh Giăng Dũng sĩ
Lúc này đây người anh hùng sẽ làm chi đó?
Anh nhảy tót vào cổ họng con rồng

Trong thân quái vật anh tìm trái tim
Anh đâm vào đó toàn thân kiếm thép
Ngay tức khắc von rồng ngã rẹp
Nó thoát vong linh

Anh bạn ta còn muốn làm hơn
Muốn đâm thủng một lỗ vào thân quái vật
Cuối cùng chính anh Giăng đã làm được
Anh ra mở cửa, thấy xứ đẹp các người tiên


Nguồn: Thơ Petofi, NXB Văn hoá, Viện Văn học, 1962
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)