Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 20:04
Nâng chén rượu nồng hỏi gió mây
Trăng xưa còn đó, đã bao ngày?
Chẳng cần cung khuyết cao vời vợi
Chỉ sợ lòng người vội đổi thay.
Ta chẳng mơ về chốn tịch liêu
Gác son rèm đỏ quá cô liêu
Nhân gian vất vả, tình trần thế
Vẫn ấm bàn tay lúc xế chiều.
Trăng tròn lại khuyết, chuyện thường thôi
Hợp tan nào đợi lúc đầy vơi
Đời người ngắn ngủi, xin đừng hẹn
Chỉ giữ bình yên ở sát nơi.
Ngàn dặm người xa vẫn vẹn tình
Sáng nay trăng tỏ giữa lòng mình
Chẳng cầu mãi mãi xa xôi quá
Chỉ nguyện hôm nay đủ lặng thinh.
Làm thơ với Phạm Thích, một ngày trung thu(*)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.