Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào 28/02/2026 11:33, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 28/02/2026 12:45
Một chiều một tối nhớ quê hương
Tôi đi dọc bờ sông khi trời vừa sẫm.
Nước ôm ánh đèn vào lòng,
mặt sông rung nhẹ như một tấm gương đương thở.
Những nhịp cầu cong lưng qua đêm,
giữ thành phố khỏi rơi vào bóng tối.
Người ta đi nhanh,
áo khoác khép chặt ngăn gió lạnh,
tiếng cười
tiếng khóc
tiếng hư vô
vỡ ra rồi tan ngay giữa quảng trường rộng lớn.
Tôi đứng lặng,
thấy mình như chiếc lá,
trôi giữa dòng ánh sáng,
trong ánh đèn của Ba-lê.
Thành phố này không thiếu điều gì:
Những toà nhà sáng rực,
những ô cửa mở ra tiếng nhạc,
những bậc thềm đá mòn dấu chân bao thế kỷ.
Nhưng càng đủ đầy,
tôi càng nghe trong ngực mình một khoảng rỗng.
Tôi nhớ con sông nhỏ quê nhà,
đục phù sa và nặng mùi bùn đất.
Nhớ bờ tre nghiêng nghiêng vời xuống nước,
nhớ tiếng mái chèo khua khua trong chiều vắng,
nhớ một giọng nói đã thành quen thuộc,
chỉ cần cất lên là biết mình thuộc về đâu.
Ở đây, đêm trải rộng như nhung.
Ở đó, đêm chỉ là mái rạ
ngả bóng xuống sân gạch đỏ.
Chỉ một ngọn đèn dầu,
cũng đủ soi rõ từng hạt bụi bay.
Tôi hiểu ra!
người ta có thể đi rất xa
để nhìn thấy thế giới,
nhưng mỗi bước chân
đều âm thầm quay về một chốn.
Giữa dòng sông lớn và những cây cầu cao,
tôi nghe trong tim mình
tiếng nước vỗ bờ cũ.
Nỗi nhớ không ồn ào,
Nỗi nhớ luôn lặng lẽ
đứng chờ
chờ ta
ngày hồi hương về cố quốc,
như khói bếp chiều
chưa bao giờ tắt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.