Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 10:04
La nuit descend sur les jardins de pierre,
Comme un grand cygne noir glissant sur les étangs;
Les cloches ont pleuré dans l’air du vieux mystère,
Et les astres s’en vont mourir au bord du temps.
Sous les tilleuls fanés qu’effleure un vent d’automne,
Une ombre en robe blanche a traversé le soir;
Son regard semblait fait de musique monotone,
De pluie et de silence au fond des miroirs noirs.
Paris dormait au loin dans la brume bleuâtre,
Les quais sentaient la cendre et les livres mouillés;
Un piano perdu sanglotait dans quelque théâtre
Comme un cœur oublié sous des roses fanées.
Ô jeunesse enfuie aux mains pâles des femmes,
Ô rêves engloutis dans les cafés déserts,
Le monde n’est plus qu’un vaisseau chargé de flammes
Qui dérive sans chant sur de muettes mers.
Et moi, seul sous la lune aux blancheurs solennelles,
J’écoute se briser les heures dans la nuit;
Chaque étoile qui tombe emporte avec ses ailes
Un peu de mon amour, un peu de mon ennui.
Đêm buông xuống trên những bến bờ tăm tối,
Một thiên nga đen lướt trên mặt nước như gương;
Tiếng chuông tàn dần trong màn sương thì thầm,
Và những vì sao rơi xuống cuối chân thời gian.
Dưới hàng cây úa của mùa thu nhợt nhạt,
Một người đàn bà áo trắng đi ngang chiều tối;
Đôi mắt nàng mang vẻ dịu buồn của những khúc nhạc xa xăm,
Như mưa ngủ yên nơi đáy những tấm gương đen.
Paris ngủ say dưới làn sương xanh nhạt;
Những bến sông còn vương mùi tro tàn và sách ướt;
Đâu đó một chiếc dương cầm nức nở trong đêm
Như trái tim già lạc giữa những đoá hồng tàn úa.
Ôi tuổi trẻ đã trôi xa trong đôi tay đàn bà,
Ôi những giấc mộng cũ tan giữa các quán cà phê hoang vắng;
Thế gian giờ chỉ còn là một con tàu bốc cháy
Lang thang không khúc hát trên những biển im lìm.
Còn ta, cô độc dưới vầng trăng trang nghiêm,
Lắng nghe thời gian tan vỡ trong bóng tối;
Mỗi vì sao rơi đều mang theo nó
Một phần tình yêu của ta, một phần nỗi sầu của ta.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Jean-Clause Nguyễn ngày Hôm nay 10:04
Đêm buông xuống bến sông mờ
Thiên nga đen lướt lặng tờ mặt gương
Chuông ngân tan giữa màn sương
Sao rơi cuối nẻo vô thường thời gian
Bên hàng cây úa thu tàn
Một người áo trắng nhẹ ngang chiều tà
Mắt buồn như khúc ngân nga
Như mưa đọng giữa gương nhoà bóng đêm
Paris ngủ dưới sương mềm
Bến xa còn thoảng mùi đêm tro tàn
Đâu đây tiếng nhạc cung đàn
Nức nở như trái tim tàn nhớ thương
Ôi thời tuổi ngọc theo sương
Bao tay thiếu phụ lạnh vương giấc nồng
Bao nhiêu mộng cũ trôi dòng
Quán khuya còn lại hư không não nề
Thế gian như chiếc thuyền mê
Chở đầy lửa cháy trôi về biển câm
Không còn tiếng hát xa xăm
Chỉ còn sóng lặng âm thầm trời khuya
Riêng ta dưới ánh trăng lìa
Nghe đêm tan vỡ chia lìa quanh thân
Mỗi vì sao rụng xa dần
Mang theo một chút phù vân cuộc đời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.