Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thánh Ngã
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 12:48
Ấm áp, tôi lặng nghe
Thơ của một người lính trên tuyến đầu Tổ quốc
Họ nói về mình thật giản dị
Nơi ra đi của những gốc rạ quê hương
Có phải những ruộng bùn kia luôn ôm ấp đôi bàn chân
Từ thuở chưa biết mang giày?
Hay bùn đã trôi vào thế giới vũ khí hiện đại để nhắc nhớ rằng bùn vun đắp
cho hạt lúa trở thành cơm gạo cho những người đi gìn giữ hoà bình
Thơ của lính đọc lên không lộng lẫy
Nhưng đầy nhân ái và kiêu hãnh
Sự trong suốt được chắt ra từ mạch nguồn
Những ngọn núi của dãy Trường Sơn ánh bạc
Những cánh đồng của bầy cò trắng tự do
Sự thon thả của những câu chữ
Như cô gái quê còn e thẹn không dám nhìn ai
Nhưng thơ đã khao khát không lối mòn
Nhịp điệu táo bạo nhảy múa
Và trở thành phong vị địa lí...
Tôi ăn thơ của anh
Người lính chưa biết làm thơ
Nhưng anh bảo cầm súng là tứ thơ biện chứng nhất
Nói với bùn đất hoang sơ rằng chúng không cần sợ
Bùn đã ăn vào gót chân người lính nông dân
Và người lính ấy còn giữ hạt bùn trong kẽ móng chân
Đêm đêm ngôi làng hiện về
Tiếng ho của mẹ vang lên trong căn phòng bé nhỏ
Nơi thơ được sinh ra
Thấu trong tĩnh lặng...
Cho đến khi tôi đào xới lớp vỏ trấu thi ca
Những con chữ lấm bùn đã trỗi dậy
Không hiểu bằng cách nào mà bữa cơm được dọn ra
Không phải trên bàn tiệc sang trọng
Mà dưới bóng cây của chốt biên phòng lính áo xanh ca hát và vỗ tay...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.