Đăng bởi Vanachi vào 13/11/2005 01:28, đã sửa 5 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 18/03/2013 11:00

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công
Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân


(3-1968)

Nguồn: Thơ Lê Anh Xuân, NXB Giáo Dục, 1981

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

nghĩ

Thơ hay đánh thức tâm hồn lạc lối

55.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

cảm nhận của tôi về bài thơ

cái bi hùng của con người việt nam
sống chẳng cúi đầu. chết vẫn hiên ngang

64.33
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Chưa rõ

Vẫn đứng đoàng hoàng nổ súng tiến công .............xin cho hỏi câu này là đứng đàng hoàng hay là đứng đoàng đoàng ? bởi cả 2 câu đều có nghĩa

62.17
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Kha

Bài thơ này sai so với nguyên mẫu nhiều lắm... Mình đang cầm trên tay tập thơ Lê Anh Xuân của NXB Giáo Dục, 1981.
Nguyễn Văn:
Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công
Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại cái dáng - đứng - Việt - Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân

Hôm ấy bãi trường,
Em đi... còn tôi ở lại
Gió đầy trời...
Gió lạnh phía người dưng.
94.44
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

thơ hay quá

bạn nguyenhuynhduc nhầm to rồi, nếu để là "đứng đoàng đoàng" thì nghe ngang phè ra, chả hợp tí nào cả, mà nghĩa lại ko hay bằng cái kia !

74.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời