Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Sân ga chiều cuối năm » Bài ca đất nước
Anh đã nghe sông Hồng nói chưa,
Không bằng lời – mà bằng lớp phù sa đỏ quạch
Chảy từ thẳm sâu non ngàn dốc đá
Qua nỗi đau mà vẫn hát lên lời tình yêu đất nước.
Sông không kể cho ta về những anh hùng
Nhưng từng khúc uốn mình là một trang sử cháy
Nơi Bạch Đằng máu thắm mặt trời
Nơi Nhị Hà đẩy lùi vó ngựa Hung Nô phương Bắc.
Sông đã đến với Hà Nội không phải để dạo chơi
Mà như dòng máu đỏ ngấm vào hồn Thăng Long ngàn tuổi
Dòng máu của bốn nghìn năm giữ nước
Chảy trong mỗi ngọn cờ, mỗi viên đá lát đường.
Tôi gọi tên sông bằng tiếng gọi tổ tiên
Bằng tiếng trống đồng vang trong mạch đất
Bằng hơi thở rì rào trong gió
Bằng bóng người mẹ tần tảo bên bãi ngô xanh.
Sông Hồng không chỉ là nước
Mà là sự sống, là máu thịt của dân tôi
Nơi ông tôi đứng bên bờ mà dặn cháu
Nơi mẹ tôi dầm lội mà nuôi con.
Sông không cần nói nhiều
Vì sông đã kể bằng cây lúa trổ đòng
Bằng mái đình rêu phong soi bóng
Bằng tiếng rao đêm gầy như phận người.
Tôi lớn lên trong lời ru của sông
Thấy những chiến binh ẩn hiện sau làn nước
Nghe trong từng con sóng gợn
Lời thề giữ đất, giữ trời.
Ai bảo sông chỉ là một khúc nước trôi?
Tôi nói: sông là tiếng hát bốn nghìn năm của Thủ đô
Là bản trường ca viết bằng máu, bằng mồ hôi, bằng nước mắt
Là giọng nói của nhân dân – và của tôi.
Sông Hồng không chọn Thủ đô
Mà Thủ đô đã chọn sông từ buổi dựng nền, lập nước
Khi Lạc Long Quân chia nửa giống nòi
Đất ở lại – nước lên đường
Sông Hồng chính là lời tiễn đưa còn mãi
Trong lòng những đứa con không chịu rời cội nguồn.
Tôi thấy sông vắt qua thời gian như một nhịp cầu
Nối Hào Khí Lý – Trần với giấc mơ của thế kỷ
Nối tiếng trống diệt thù với nụ cười em bé
Nối những ngày mưa bom với sáng bình yên.
Sông Hồng không ngủ, dù đêm Hà Nội yên tĩnh
Vì dưới mặt nước là nghìn lớp sóng ngầm
Là những gương mặt cha ông không tên, không tuổi
Đã hoá thân vào từng tấc đất ven bờ.
Tôi cúi xuống sông mà nghe vang lời dặn
“Giữ lấy nước – giữ lấy nhau”
Tôi thấy trong phù sa là những lời thề khắc đá
Là vết cày, là giọt mồ hôi, là chiếc áo nâu của mẹ tôi.
Nếu ai hỏi: Hà Nội bắt đầu từ đâu?
Tôi sẽ chỉ sông Hồng – nơi khởi đầu khát vọng
Nơi đất nước không chỉ là bản đồ, là cột mốc
Mà là dòng chảy của ký ức cha ông.
Sông Hồng không vỗ ngực kể công
Nhưng từng lớp sóng mang hồn dân tộc
Không phô trương hào quang chiến tích
Mà thấm sâu vào đất – như máu thấm vào tim.
Tôi đứng giữa Hà Nội – mà lòng nghe tiếng sông hát
Không bằng lời, mà bằng những điều rất thật
Bằng hương cốm mùa thu
Bằng màu áo học trò
Bằng cánh buồm khát vọng tuổi thơ tôi.
Sông Hồng không có sắc vàng son của huyền thoại,
Mà đỏ – đỏ như màu cờ, màu đất, màu lửa
Sông không hát bằng cung đàn gấm vóc
Mà hát bằng tiếng cuốc kêu đêm
Bằng bước chân nông dân lội bãi
Bằng nhịp thở gấp gáp của những năm kháng chiến trường kỳ.
Tôi đã thấy sông hoá thành vành đai lửa
Bao quanh Hà Nội những ngày bom rung mặt đất
Không kêu than – chỉ lặng lẽ gồng mình
Ôm lấy thành phố như người mẹ ôm con trong lửa đạn.
Sông không cần ai phong danh hiệu anh hùng
Vì sông đã là nhân chứng sống
Của từng vết nứt, từng nhịp cầu, từng giấc mơ cháy dở
Của những ngày không có điện – nhưng sáng ngời ánh mắt quyết tâm.
Anh có biết không – sông Hồng cũng biết yêu?
Yêu bằng cách thuỷ chung chảy mãi về phương Nam
Yêu bằng cách đắp bồi không mỏi mệt
Bằng việc gánh phù sa lên đôi vai thành phố.
Tôi nghe tiếng sông trong tiếng còi tàu buổi sớm
Nghe trong tiếng rao bánh mì lúc hửng đông
Nghe trong tiếng leng keng xe đạp học trò
Và cả trong giấc ngủ ngắn của những người công nhân ven bãi.
Sông Hồng – dòng sông không trôi đi
Mà ở lại – như một phần máu thịt Thủ đô
Sông gắn với cột cờ, với Văn Miếu, với mái đình xứ Đoài
Gắn với cả một thế hệ đã ngã xuống mà không một lời từ biệt.
Tôi viết về sông không phải để ca ngợi
Mà để hiểu – vì sao ta còn đứng được hôm nay
Không chỉ nhờ thành quách, không chỉ nhờ súng đạn
Mà nhờ những điều âm thầm như một dòng sông đi qua lòng đất.
Bây giờ, khi thành phố lên đèn
Sông Hồng vẫn âm thầm đi giữa lòng người không tiếng động
Không đò dọc, không tiếng gọi đò, không bóng mẹ gánh rau ngoài chợ
Nhưng sông vẫn đó – một đường gân đỏ cắm sâu vào ký ức Thủ đô.
Tôi không cần bản đồ để nhớ Hà Nội
Chỉ cần đi dọc con đê Yên Phụ, qua bãi giữa sương mù
Nhìn thấy lau gầy trong gió
Là đủ để biết mình đang đứng trên bốn nghìn năm dựng nước.
Có những điều không ai dạy tôi mà tôi vẫn hiểu
Như hiểu rằng phải đứng nghiêm khi nghe Quốc ca
Như hiểu rằng không thể nào quay lưng với dòng sông đang chảy
Vì quay lưng với sông – là quay lưng với chính máu mình.
Sông Hồng không nói về tương lai
Nhưng tôi tin – sông vẫn chảy về phía ánh sáng
Về phía những cây cầu bắc qua khát vọng
Về phía những người trẻ đang học cách làm chủ vận mệnh dân tộc.
Ngày mai, có thể thành phố sẽ khác
Nhịp sống cuộn lên như sóng
Nhưng tôi mong – những đứa trẻ sinh ra bên bờ sông ấy
Vẫn biết lắng nghe tiếng hát âm thầm của lịch sử.
Vì sông không chỉ là một di tích
Sông là chứng nhân, là ký ức, là giấc mơ
Là lời ru của đất nước
Là tiếng nói không lời mà sâu hơn mọi diễn ngôn.
Tôi lặng lẽ cúi đầu trước dòng nước
Không để tôn thờ, mà để hiểu
Rằng bốn nghìn năm không phải là huyền thoại
Mà là một dòng sông – đang chảy trong tim người Hà Nội hôm nay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.