Tôi lặng ngắm mùa thu qua ô cửa
Cả Hà Nội như trong trái tim
Nhưng không em trong mùa đầy gió
Hà Nội qua ô cửa nhỏ vẫn vô tình
Góc phố cũ im buồn trong lặng thinh
Chỉ còn ta cùng cây ghi-ta cũ
Và dây đàn cũng trở nên loang lổ
Qua những hợp âm buồn
Từng giọt mưa tháng tháng nhẹ buông
Cơn gió đầu thu cũng như vô tình lạ
Trái tim mình cớ sao xa lạ quá
Những rung rinh đâu rồi?
Câu chuyện tình xưa cứ mãi xa xôi
Nhưng nỗi nhớ vẫn quẩn quanh đâu đó
Hà Nội hôm nay dịu dàng đêm trở gió
Qua ô cửa đầu mùa
ta thấy lòng lặng rơi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.