Em đến bên anh mùa gió lạnh
Vào lúc đôi mươi tuổi xuân xanh
Tóc em mềm mại trôi trong gió
Em đến thổn thức, để chữa lành
Vết thương lòng đó cũng đã nguôi
Rồi trông cũng chẳng đau nữa rồi
Cám ơn tình yêu vì đã đến
Sưởi ấm linh hồn, trái tim tôi
Ta đến bên nhau vì chữ duyên
Thao thức vì nhau chẳng ngủ yên
Tâm tư dài mãi chẳng kể hết
Yêu em nỗi nhớ dài triền miên
Ước gì tôi có thể nhanh hơn
Quyết định mọi thứ sáng suốt hơn
Chẳng cần đến giờ tôi mới thấy
Đôi mày thu thủy, nét xuân sơn
Em đã đến đây như giấc mơ
Khắc ghi trong đấy chẳng thể mờ
Yêu em anh thấy mình khang khác
Con tim giờ đã biết thẫn thờ
Tình cảm anh vốn đã đậm màu
Ngày ngày anh vẫn cố đào sâu
Anh nói nhẹ nhàng lời bày tỏ
Dịu dàng em có tới mấy câu
Chắc chắn lần này anh hết mình
Dành cho em đó: cả tâm tình
Chắc tôi là kẻ tình si quá
Yêu em đến cả nỗi quên mình
Hà Nội hôm nay, trời chợt gió
Lòng anh chẳng lạnh, vì em đó
Giữa lòng Bách Khoa, ta ở đó
Yêu em, yêu cả cơn gió mùa.
6/1/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.