Hai mươi năm ấy, trên cuộc đời
Buồn vui có đủ, lúc chơi vơi
Bao nhiêu kỉ niệm sâu thăm thẳm
Có lúc tột vui, lúc rã rời.
Kỉ niệm khi xưa vẫn còn đây
Tưởng trôi đi khuất, theo áng mây
Nào ngờ vẫn đợi một ai đó
Về xưa ta nhớ phút đông đầy.
Đôi mắt ngày xưa cửa sổ quen
Đã sáng thâu đêm, phút không đèn
Dường như tôi nhớ ngày xưa quá
Đường xá muôn màu cứ rối ren.
Tôi nhớ người xưa, nhớ người xưa
Bao giờ mới đến ngày xa chưa
Một mình tâm sự không ai tỏ
Tâm tình mình đang chẳng chỗ vừa.
Đôi mắt ngày nào vẫn thơ ngây
Tôi vẫn từng xem, say ngất ngây
Một mình nhìn nhớ đêm trăng sáng
Ngồi hát cùng nhau, tay nắm tay.
Tôi như lạc lối trong chính tôi
Có lẽ tôi như một kẻ tồi
Hay là do cô đơn lâu quá
Nên tôi quên mất trái tim rồi?
Ngày xưa ơi hỡi, ơi ngày xưa
Ngày vui nắng gắt, ngày buồn mưa
Cười vui đùa nói, trên xe đạp
Dần dần cũng lớn, cười nói thưa.
Chao ôi độ tuổi mười lăm ấy
Nhớ bè nhớ bạn, tôi vui lây
Chẳng còn có thể bên nhau nữa
Tìm đâu ra cảm xúc ấy đây.
Nghĩ về ngày tháng vẫn còn nhau
Nỗi niềm khi ấy cứ chợt đau
Vì sao tôi vẫn cô đơn thế
Hay tâm hồn tôi đã bạc màu?
Một chút nhớ lại thời gian ấy, khi ai cũng chỉ là nhưng đứa trẻ 13,14 tuổi, chưa nghĩ quá nhiều về tương lai. Thời gian đó thật đẹp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.