Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
I. BIỂN
Biển quê hương xanh một màu bất diệt
Sóng nghìn năm còn vọng gọi cha ông
Từ thuở trước những đoàn quân giữ nước
Đã hiên ngang qua bão tố biển Đông
Biển của mẹ ru lời ca mặn ngọt
Biển của cha in dấu những con tàu
Biển của Đảng sáng niềm tin cách mạng
Đưa nhân dân vượt máu lửa thương đau
Có chiến sĩ giữa trùng khơi lộng gió
Đứng canh trời cho Tổ quốc bình yên
Mắt nhìn biển mà lòng đầy thương nhớ
Đất quê nhà và dáng mẹ thân quen
Anh yêu lắm lá cờ bay trên đảo
Đỏ như tim người cộng sản trung thành
Nghe trong sóng lời non sông tha thiết
Gọi triệu người gìn giữ biển trời xanh
Đảo là nhà, biển cả là quê hương
Câu hát ấy vọng giữa ngàn con sóng
Như lời thề của bao người lính trẻ
Suốt cuộc đời canh giữ biển mênh mông
Những đêm tối phong ba và bão nổi
Sóng bạc đầu đập dữ dội thân tàu
Anh vẫn vững giữa muôn trùng biển động
Giữ quê hương từ mỗi hạt cát màu
Biển không ngủ khi quân thù còn đó
Đảo không rời dù mưa gió tơi bời
Người chiến sĩ mang tình yêu của Đảng
Giữ biển trời bằng cả một đời trai
Có đồng chí tuổi vừa đôi mươi ấy
Đã xem mình là sóng nước Trường Sa
Mang lý tưởng soi đường đi chiến đấu
Dẫu hy sinh vẫn đẹp tựa bài ca
Ôi biển rộng nghe hồn dân tộc gọi
Từ Bạch Đằng đến sóng nước hôm nay
Máu cha ông còn hoà trong lòng biển
Nhắc cháu con gìn giữ đất trời này
Những con tàu vượt đêm dài gió hú
Mang niềm tin của đất nước ra khơi
Mang ánh mắt của nhân dân gửi gắm
Đến đảo xa nơi đầu sóng cuối trời
Biển của lúa, của tình dân nghĩa Đảng
Biển của người công nhân với ngư dân
Biển của những trái tim đầy lý tưởng
Đang cùng nhau giữ lấy nước non mình
Ta nghe sóng như lời ca cách mạng
Dội vào tim thành sức mạnh quật cường
Nghe đất nước từ nghìn xa vọng lại
“Hỡi con dân hãy giữ lấy quê hương!”
Biển Việt Nam — máu xương và Tổ quốc
Biển anh hùng qua bão đạn chiến chinh
Dẫu gian khó vẫn một lòng theo Đảng
Cho nước non mãi mãi được yên bình
II. BẦU TRỜI
Bầu trời ấy xanh màu cờ cách mạng
Xanh niềm tin theo Đảng suốt đời mình
Từ chiến khu nghe lời ca cứu nước
Đã bừng lên như ánh lửa bình minh
Bầu trời Việt mang linh hồn dân tộc
Mang tình người qua khói lửa đau thương
Mang khát vọng của bao đời đứng dậy
Giữ non sông, giữ đất nước quê hương
Có người lính canh trời đêm không ngủ
Mắt dõi theo từng cánh gió biên cương
Nghe Tổ quốc vọng trong từng nhịp thở
Gọi anh đi gìn giữ lấy quê hương
Bầu trời sáng bởi triệu lòng son sắt
Vẫn ngàn đời rực đỏ ánh niềm tin
Có những sáng máy bay vang đầu núi
Người phi công lao vút giữa tầng mây
Mang ý chí của nhân dân đất nước
Giữ trời Nam xanh thắm mỗi đêm ngày
Anh bay mãi giữa trời cao lộng gió
Nghe trong tim lời của Đảng thiêng liêng
Mỗi đường bay là một lời thề sắt
Giữ bầu trời cho Tổ quốc bình yên
Dẫu mây đen nhiều phen che mặt đất
Dẫu quân thù còn nhòm ngó trời Nam
Thì dân tộc bốn ngàn năm bất khuất
Vẫn hiên ngang như sóng biển muôn trùng
Bầu trời Việt sáng ngời bao lý tưởng
Sáng tình dân và nghĩa Đảng thuỷ chung
Cho thế hệ hôm nay đi tiếp bước
Dựng cơ đồ bền vững đến mai sau.
Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc
Xanh tự ngàn đời như máu đỏ cha ông
Khoảng trời quê hương mình vô cùng trong xanh ấy
Đang sáng ngời theo lý tưởng Đảng quang vinh.
Có những đêm biên cương đầy gió lạnh
Người lính trời vẫn thức giữa mây cao
Tai lắng nghe từng âm vang Tổ quốc
Giữa không trung bão nổi dạt dào
Anh yêu lắm khoảng trời xanh đất Việt
Nơi tuổi thơ từng thả cánh diều bay
Nơi tiếng mẹ ru qua mùa lúa chín
Thấm vào lòng như nghĩa nặng tình sâu
Vùng trời ấy có tình dân, nghĩa Đảng
Có non sông và máu đỏ cha anh
Có đất nước bốn nghìn năm giữ nước
Vẫn hiên ngang trong khói lửa chiến tranh
Khoảng trời quê hương mình vô cùng trong xanh mãi
Như niềm tin cách mạng sáng trong lòng
Ta ngẩng mặt giữa bầu trời Tổ quốc
Nghe trong tim dào dạt khúc quân hành
Yêu đất nước bằng tình yêu chân thành
Theo Đảng đi xây dựng nước non mình
Để bầu trời quê hương xanh mãi mãi
Trong hoà bình, độc lập, sáng niềm tin.
III. BIÊN GIỚI
Biên giới đó nơi đại ngàn mây phủ
Có bước chân người lính vẫn tuần tra
Đêm gió lạnh giữa ngàn sâu núi thẳm
Vẫn sáng ngời ngọn lửa của lòng ta
Anh đứng gác bên cột mốc thiêng liêng
Nghe đất nước vọng về trong gió núi
Nghe tiếng suối như lời ru của mẹ
Chảy ngàn đời qua đất Việt yêu thương
“Đồn là nhà, biên giới là quê hương”
Câu hát ấy vang giữa chiều sương xuống
Người chiến sĩ mang tình dân tha thiết
Giữ non sông bằng cả trái tim mình
Biên giới Việt — nơi bắt đầu đất nước
Nơi lá cờ đỏ thắm mãi lung linh
Có những bản làng chìm trong mây trắng
Khói bếp chiều bay ấm giữa rừng sâu
Người chiến sĩ đi qua từng dốc đá
Mang tình dân sưởi ấm những nương màu
Anh đến với đồng bào như ruột thịt
Chia hạt muối, bát cơm giữa mùa đông
Mang tiếng hát át đi chiều heo hút
Để bản làng thêm đỏ lửa chờ mong
Người lính trẻ giữa đại ngàn gió cát
Vẫn yêu đời như yêu đất nước mình
Anh dạy chữ cho đàn em vùng núi
Cho tiếng cười vang động cả rừng xanh
Cho ánh mắt trẻ thơ bừng hy vọng
Như bình minh đang rực sáng yên lành
Có những đêm tuần tra trong gió rét
Súng trên vai mà tim vẫn chan hoà
Nghe tiếng suối như lời ru đất nước
Gọi anh hoài giữ trọn đất ông cha
Biên giới đó đâu chỉ là cột mốc
Mà là nơi máu thịt hoá thiêng liêng
Nơi Đảng gọi những con người trung dũng
Đứng canh trời giữ trọn vẹn bình yên
Có đồng chí tuổi đời còn rất trẻ
Chưa một lần kịp nói chuyện yêu đương
Đã ngã xuống giữa đại ngàn biên giới
Cho cờ hồng mãi đỏ giữa quê hương
Máu các anh hoà vào trong đất mẹ
Nở thành hoa trên núi đá biên cương
Để Tổ quốc ngàn đời không cúi mặt
Để nhân dân mãi mãi được yêu thương
Từ đồn nhỏ giữa mịt mù sương phủ
Ngọn đèn khuya vẫn sáng giữa rừng già
Người chiến sĩ đọc từng trang nghị quyết
Nghe trong Đảng tiếng gọi tha thiết
Biên giới Việt — nơi tình dân chan chứa
Nơi quân dân chung một nhịp tim hồng
Nơi đất nước lớn lên từ gian khó
Mà sáng ngời chân lý của non sông
Ôi biên giới — phên dậu ngàn đời vững
Đảng dẫn đường, Tổ quốc mãi trường sinh!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.