Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/09/2025 10:47, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 03/09/2025 15:55, số lượt xem: 329

Gió lớn mạnh và gió của tình yêu
Gió rừng cây xào xạc mùa lá đổ
Gió mù mịt trên con đường bụi đỏ
Những bờ sông lặng lẽ dấu chân người đi qua.

Gió heo may chạm vào cành cây cao
Gió từ phương Nam mang về mùa hoa gạo
Người xa cách vẫn chung trời một ngọn gió
Thương vệt bùn in trên tấm áo khô khan.

Gió từ phương nào, gió từ phương kia
Gió thổi qua bếp lửa tàn, rồi bếp lại bừng lên ngọn lửa
Gió vờn trên mái tóc, gió chạm vào mắt ướt
Gió kéo về bao nhớ nhung không gọi được thành tên.

Có những buổi chiều, gió đưa tiếng còi tàu xa
Những chuyến đi chưa hẹn ngày trở lại
Có những ban mai, gió khẽ lay cánh cửa
Người thức dậy cùng niềm tin bé nhỏ trong lòng.

Gió thổi qua tháng ngày cơ cực
Qua những mái nhà nghèo, qua ruộng đồng nứt nẻ
Qua bàn tay chai sần ôm giấc mơ yên ả
Qua tiếng hát trẻ thơ lạc giữa gió trời.

Gió mang hơi ấm của tình yêu thầm lặng
Mang tiếng gọi của những trái tim không ngủ
Mang niềm tin người đi sẽ trở về trong sớm mai
Mang lời hẹn gặp nhau bên bờ sông cũ.

Gió như một lời thì thầm của đời
Có khi dữ dội cuốn tan bao kỷ niệm
Có khi hiền lành ru giấc mơ êm dịu
Dẫu vô hình, vẫn neo giữ bước chân người.

Trong gió, ta nghe tiếng gọi của yêu thương
Nghe vết thương đời mình dần khép lại
Nghe những tháng năm gian khổ hoá mênh mông
Và thấy lòng còn thiết tha sống, thiết tha yêu.

10h47p, ngày 3 tháng 9 năm 2025