Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/02/2026 13:09, số lượt xem: 91

Đau đớn quá — biết nói cùng ai
Có nói ra, ai hiểu cho mình?
Nếu đã hiểu, chắc không còn hỏi nữa
Những vết thương im lặng giữa đời tôi.

Tôi bước qua ngày như bước qua mưa
Áo ướt lạnh mà không tìm thấy lửa
Những câu hỏi cứ dài ra trong ngực
Như sợi dây siết chặt một niềm tin.

Có những lúc tôi tưởng mình rất rõ
Về nỗi buồn, về những điều đã mất
Nhưng khi chạm vào đáy lòng sâu nhất
Lại hoang mang như kẻ lạc đường về.

Tôi đã sống hay chỉ là tồn tại
Giữa những ngày lặp lại đến vô cùng?
Niềm vui mỏng như tờ giấy cũ
Chạm nhẹ thôi cũng rách giữa tay mình.

Đau đớn nhiều — không phải vì một người
Mà vì những điều không gọi được thành tên
Những giấc mơ chưa kịp thành hình đã vỡ
Rơi lặng thầm như bụi xuống đời tôi.

Có phải ai rồi cũng đi qua giằng xé
Giữa một bên là giữ, một bên là buông
Giữa một bên là tin, một bên là ngờ vực
Giữa một bên là mình, một bên là người?

Tôi đã thử quên, nhưng quên không nổi
Những điều chưa từng có vẫn làm đau
Có những nỗi buồn không cần nguyên cớ
Chỉ cần đêm xuống — là đủ để nhói lòng.

Tôi tự hỏi: mình còn lại những gì
Sau tất cả những lần không giữ được?
Một chút kiêu hãnh, một chút mệt mỏi
Và một trái tim vẫn chưa chịu ngủ yên.

Có khi tôi muốn thôi không nghĩ nữa
Mặc cuộc đời trôi dạt đến đâu thì trôi
Nhưng chính tôi lại không cho mình như thế
Vẫn tự giằng co trong từng ý nghĩ rối bời.

Nếu một ngày tôi học được cách bình yên
Có lẽ không phải vì đời bớt khắc nghiệt
Mà vì tôi đã quen với những vết xước
Biết cách mỉm cười dù nước mắt còn rơi.

Đau đớn nhiều — rồi cũng thành im lặng
Im lặng nhiều — lại hoá một tiếng kêu
Không ai nghe, nhưng lòng tôi vẫn biết
Mình đã từng sống hết với những điều mình mang.

Và có lẽ sau tất cả những giằng xé âm thầm
Điều còn lại không phải là nỗi đau nữa
Mà là tôi —
Một con người vẫn chưa chịu đánh mất chính mình.