Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:43, số lượt xem: 23

Có một ngọn lửa chẳng nhen từ than củi,
Chẳng lụi tàn theo bão tố, gió mưa.
Được chắt từ mạch đất ngàn năm bền bỉ,
Từ máu đào thắm đỏ mỗi mùa xưa.

Ngọn lửa ấy cháy dọc dài chiến luỹ,
Soi nẻo hành quân vượt dốc, băng đèo.
Đi qua bãi cỏ còn hằn vết đạn,
Vẫn đỏ bền như nghĩa nước, tình theo.

Lặng soi những hàng bia qua năm tháng,
Nơi tên người lấp lánh giữa rêu phong.
Nối quá khứ với hôm nay vững bước,
Để non sông tiếp mạch một dòng hồng.

Tri ân chẳng ở lời hoa mỹ nói,
Cũng chẳng nằm trên lễ nghi huy hoàng.
Mà trong giọt lệ lặng thầm rơi xuống,
Ướt trang thư còn vương mùi khói than.

Là cái nắm tay của người lính cũ,
Mái đầu sương, đôi mắt ngấn thời gian.
Lần theo ký ức giữa ngàn cây đá núi,
Gọi tên đồng đội vọng giữa mây ngàn.

Có những cái tên hoá thành bất tử,
Khắc vào lòng đất, chẳng chỉ bia ghi.
Mỗi tiếng gọi là một lần nhắc nhớ,
Một cuộc đời gửi trọn buổi xuân thì.

Ngọn lửa ấy âm thầm trong ký ức,
Theo mái nhà, theo bếp lửa quê hương.
Theo bóng mẹ lặng nhìn về cuối ngõ,
Đếm lá vàng thay những bận lên đường.

Mẹ vẫn dọn thêm một đôi đũa cũ,
Giữa mâm cơm nghi ngút khói chiều lên.
Biết con đã hoá mây trời Tổ quốc,
Mà lòng còn giữ nguyên một chỗ ngồi quen.

Con gửi tuổi hai mươi vào đất nước,
Đổi mùa xuân lấy độc lập, thanh bình.
Để hôm nay trên từng miền Tổ quốc,
Rạng bình minh, xanh thắm một dáng hình.

Đã có kẻ mang lửa gieo thành khói,
Lấy bạo tàn làm lẽ phải ngông cuồng.
Muốn dập tắt ánh bình minh dân tộc,
Bằng đạn bom xé nát những quê hương.

Nhưng đất nước chưa bao giờ khuất phục,
Dẫu trời nghiêng, dẫu lửa phủ non ngàn.
Ý chí Việt như trường thành bất khuất,
Đứng hiên ngang chắn bão giữa thời gian.

Chính nghĩa chẳng cần lời to tiếng lớn,
Tự sáng ngời trong mỗi bước quân đi.
Mỗi tấc đất ông cha truyền giữ lại,
Đều thiêng liêng như máu chảy xuân thì.

Hãy hỏi núi từng bao lần rung chuyển,
Hỏi dòng sông từng mấy bận đổi dòng.
Hỏi Trường Sơn gánh bao mùa bom đạn,
Mà vẫn xanh như một khúc trường ca.

Có lối mòn in dấu chân tuổi trẻ,
Nối hậu phương với tiền tuyến xa xôi.
Mồ hôi mặn hoà cùng màu đất đỏ,
Ươm ngày mai từ những tháng năm đời.

Bao chàng trai vừa rời trang sách cũ,
Đã khoác lên màu áo của non sông.
Vai ba lô mang theo mùa phượng đỏ,
Gửi tuổi xuân vào khói lửa chất chồng.

Có người chưa một lần trao lời hẹn,
Chưa kịp cài bông tóc cho người thương.
Đã bình thản bước qua miền lửa đạn,
Để quê nhà còn mãi một mùa xuân.

Họ ngã xuống chẳng mong lời ca tụng,
Chẳng đợi ngày tên tuổi khắc bia son.
Chỉ tin chắc một điều không đổi khác:
Nước còn thì muôn mái ấm còn nguyên.

Thân có thể trở về cùng đất mẹ,
Hồn hoá thành mây trắng giữa trời xanh.
Theo ngọn gió đi khắp miền Tổ quốc,
Giữ non sông trong mỗi nhịp yên lành.

Dáng đứng ấy vượt lên ngoài năm tháng,
Lớn cùng sông, cùng biển, cùng rừng cây.
Như cột mốc dựng bằng lòng bất khuất,
Cho giống nòi vững bước đến hôm nay.

Dáng đứng ấy vượt lên ngoài năm tháng,
Lớn cùng sông, cùng biển, cùng rừng cây.
Như cột mốc dựng bằng lòng bất khuất,
Cho giống nòi vững bước đến hôm nay.

Và từ đó, trong mỗi miền đất nước,
Ngọn lửa xưa vẫn cháy giữa tim người.
Không chỉ cháy trong ngày giăng cờ, hoa,
Mà cháy bền qua bão nổi đời đời.

Ta hôm nay đi giữa thành phố mới,
Nghe công trình vươn dậy đến tầng mây.
Đường mở thẳng, cầu cong như cánh lụa,
Dẫn mùa vui qua những dải đất này.

Từ ruộng cạn đến nhà máy sáng đèn,
Từ bãi hoang lên khu dân cư rộn rã,
Đất nước lớn lên bằng đôi tay lao động,
Bằng trí bền, bằng mạch nghĩ thiết tha.

Nhưng trước hết, xin cúi đầu tri ân
Những người đã hoá thân vào xương đất.
Các anh nằm lại để trời xanh còn ngọc,
Để con thơ được đến lớp mỗi ngày.

Các anh sống trong tên làng, tên suối,
Trong cánh đồng vàng rộ giữa mùa sang.
Trong tiếng mẹ ru, trong lời thề sông núi,
Trong lá cờ bay đỏ giữa huy hoàng.

Hỡi những người đang đi tiếp con đường,
Xin giữ lấy ngọn lửa trong lồng ngực.
Giữ biển đảo, giữ non sông bờ cõi,
Giữ nhân phẩm như giữ mạch nguồn chung.

Đừng để tháng năm làm phai mờ ký ức,
Đừng để an bình thành thói vô ơn.
Bởi hoà bình không là điều có sẵn,
Mà là điều phải giữ đến muôn đời.

Từ Lũng Cú sương giăng đầu ngọn gió,
Đến Cà Mau sóng vỗ cuối chân trời,
Từng tấc đất đều mang hình Tổ quốc,
Từng con người đều gánh nặng, sáng soi.

Hoàng Sa, Trường Sa là phần thân thịt,
Là máu xương, là hồn nước Việt Nam.
Không một kẻ nào được quyền xâm phạm,
Không một bờ cõi nào phải lụi tàn.

Ta thề giữ trọn lời xưa sông núi,
Dựng tương lai bằng bản lĩnh, trí bền.
Viết tiếp sử xanh bằng hành động mới,
Để mai sau đất nước mãi vươn lên.

Và xin cúi đầu trước miền vô tận,
Nơi các anh yên ngủ giữa ngàn hoa.
Dáng hình các anh đã thành Tổ quốc,
Thành khúc ca không dứt của sơn hà.

Cờ đỏ sao vàng bay qua năm tháng,
Rợp trời Nam, sáng mãi một niềm tin.
Ngọn lửa tri ân xin đừng bao giờ tắt,
Để Việt Nam rực sáng đến vô cùng.