Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 29/07/2025 01:33, số lượt xem: 503

Anh là người lính của biển đảo
Canh giữ biển khơi giữa muôn trùng sóng gió
Dù bão giông
Dù phong ba dội thét
Anh vẫn vững tay súng
Như vững lòng yêu đất nước từ thuở cha ông.

Anh đứng đó
Giữa trùng khơi thăm thẳm
Như cây phong ba mọc giữa đầu sóng
Từng nhịp tim anh đập
Là từng con sóng
Ôm trọn biển trời Tổ Quốc trong tim.

Tên anh đã hoà trong tên của biển
Tên anh đã hoá thân thành đảo đá
Tên anh là Hoàng Sa, Trường Sa
Tên anh là sóng vỗ
Là lá cờ đỏ giữa màu xanh muôn trùng.

Ôi! Dáng đứng của anh
Dáng đứng của ngọn sóng không bao giờ ngã
Dáng đứng làm nên dáng hình đất nước
Từ một thời giữ nước đến muôn đời sau.

Anh – người lính đảo xa
Người lính của biển cả và quê hương
Không chỉ giữ biển
Mà giữ từng mạch máu đất mẹ
Không chỉ giữ đảo
Mà giữ hồn thiêng sông núi giữa trùng khơi.

Anh bảo vệ biển
Như giữ từng lời ru mẹ
Anh giữ đảo
Như giữ từng giấc mơ con trẻ
Từng tấc biển, từng cồn san hô
Là lời thề son sắt không phai.

Nếu một ngày cần phải hy sinh
Anh sẵn sàng như người lính năm xưa ra trận
Anh ngã xuống
Cho biển được bình yên
Cho đất nước không còn tiếng súng.

Máu anh đổ
Sẽ hoà vào sóng
Cho biển xanh hơn
Cho đảo sáng hơn
Cho dáng hình Tổ Quốc vững vàng hơn trên bản đồ thế giới.

Và từ nơi anh nằm lại
Sẽ mọc lên những con tàu
Sẽ bay lên những cánh hải âu
Mang theo khúc hát của người lính biển đảo
Cho thế hệ mai sau,
Biết yêu Tổ Quốc như anh từng yêu.

Anh không đứng một mình giữa biển
Bên anh là đồng đội
Những người lính trẻ mang trái tim rực lửa
Từng người là một hòn đá
Từng người là một vầng trăng
Gắn liền nhau trong tình anh em biển đảo.

Mỗi bữa cơm chung bên ánh đèn mờ
Là một bài thơ không lời về tình nghĩa
Một bát canh rau, một miếng cá khô
Cũng ấm như lòng mẹ nơi quê nhà.

Đêm xuống
Họ nằm cạnh nhau
Nghe tiếng sóng như lời mẹ kể
Nghe tiếng gió như tiếng cha dặn dò
Nghe trong lòng bàn tay nhau
Nhịp đập của niềm tin bất tử.

Và trong tim anh,
Luôn có hình bóng đất liền
Có mái nhà lợp ngói rêu phong
Có vườn cau xanh và tiếng gà gáy sáng
Có ánh mắt mẹ ngóng về phía biển
Có dáng cha còng lưng bên ruộng lúa đầy sương.

Có con đường nhỏ dẫn về trường làng
Nơi anh đã từng cầm tay em gái
Dạy từng chữ đầu tiên
Nơi tình yêu đầu đời
Lặng lẽ nở như bông hoa không tên trước hiên nhà.

Anh mang theo tất cả ra đảo xa
Mang theo quê hương
Trong ba lô, trong lời hát
Mang theo tuổi thơ
Trong mỗi viên đạn giữ gìn chủ quyền.

Và nếu anh ngã xuống
Thì thế hệ sau sẽ đứng lên
Con anh, cháu anh
Lại khoác áo lính biển
Bước tiếp con đường
Mà anh và đồng đội đã đi.

Các em sẽ học từ những trang sách
Những câu chuyện về Trường Sa, Hoàng Sa
Không chỉ là hai cái tên trên bản đồ
Mà là máu thịt, là sự sống
Là cha, là chú, là anh
Là cả một thế hệ biết sống vì Tổ Quốc.

Mai sau, khi đất nước thanh bình
Người ta sẽ kể
Về một thời có những người lính
Lặng lẽ giữ biển giữa trùng khơi
Không đòi hỏi gì cho mình
Chỉ để lại cho đời
Một dáng đứng không bao giờ khuất bóng.

Anh không còn là riêng anh nữa
Anh đã hoá thân vào dáng hình đất nước
Trong từng cánh sóng bạc đầu
Trong từng ngọn gió từ khơi xa thổi về đất liền.

Anh là giấc ngủ bình yên
Của những em bé lớn lên không tiếng súng
Là lời ru của mẹ
Không còn vướng lo âu ngày chiến sự.

Anh là phần máu đỏ
Chảy ngầm trong từng tấc biển thiêng
Là hồn của đất
Cắm mốc chủ quyền bằng sinh mệnh đời mình.

Người lính biển đảo
Không chỉ là người giữ đảo
Anh là nhân dân
Anh là đất nước
Anh là gương mặt Việt Nam giữa trùng khơi.

Và một ngày, khi thế hệ sau
Đứng trên mũi tàu nhìn ra biển lớn
Họ sẽ thấy bóng dáng anh
Giữa cờ bay và sóng vỗ
Và gọi anh
Bằng cái tên bất tử:
Người lính của nhân dân – Người giữ hồn đất nước.