Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 09/11/2025 18:21, số lượt xem: 123

Xin kể lại, cách đây hàng trăm năm,
Khi đất nước còn mênh mang cát bụi,
Một triều đại đứng lên giữa gian nan và lửa khói,
Triều Trần – triều của những bậc hiền tài,
Triều của gươm sáng, ngựa phi, và những tấm lòng son.

Xin kể cho em nghe,
Về những ngày đầu dựng nghiệp,
Nước non còn nghèo, dân còn khổ,
Nhưng chí lớn không nghèo, lòng người không khổ,
Bởi trong huyết quản chảy dòng máu Đông A.

Ba lần giặc Nguyên – Mông tràn xuống,
Như gió dữ thổi qua đồng cỏ,
Như lửa cuốn trên mái tranh nghèo,
Nhưng sông Bạch Đằng vẫn đứng đó,
Bãi cọc ngầm vẫn lặng im,
Chờ phút vinh quang bừng sáng.

Thuyền giặc vào đó chỉ có chết,
Bởi lòng dân như sóng,
Bởi đất trời như có hồn thiêng,
Phù trợ cho người giữ nước.
Trên bến sông, máu kẻ thù tan vào sóng nước,
Như tro bụi trả về với biển Đông.

Lời Hịch tướng sĩ vang lên,
Như tiếng sấm gọi hồn núi sông thức giấc,
Như lời cha dạy con về danh dự,
Về tổ quốc, về niềm kiêu hãnh làm người.
Một lời nói – ngàn tim người rung động,
Một câu hịch – dựng nên hào khí muôn đời.

Khi tướng Yết Kiêu hoá thân thành dòng nước,
Đục thủng thuyền giặc giữa trùng khơi,
Tiếng đục như nhịp tim Tổ quốc,
Âm vang qua bao thế kỷ,
Để hôm nay ta còn nghe thấy,
Tiếng nước vỗ vào mạn thuyền như lời thề giữ nước.

Khi Trần Bình Trọng bị giặc bắt,
Trước đao kề cổ vẫn mỉm cười:
“Thà làm ma nước Nam,
Còn hơn làm vương đất Bắc.”
Lời ấy, không chỉ là tiếng nói của một người,
Mà là linh hồn của cả dân tộc.

Ô Mã Nhi, Thoát Hoan, Hốt Tất Liệt –
Những kẻ thù xâm lược của ta,
Chúng đâu biết rằng nơi này là bại trận,
Chúng đâu biết rằng sai lầm
Khi xâm lược một quốc gia nhỏ bé,
Nhưng đầy kiên trung và bất khuất.

Đánh để máu nhuộm đỏ con sông,
Đánh để đất nước còn tên gọi,
Đánh để những ngọn cờ không gục ngã,
Và những linh hồn bất tử cùng non sông.

Em ơi, nếu hôm nay ta đi qua Bạch Đằng,
Thấy sóng nước vẫn vỗ nhịp bình yên,
Thì dưới lòng sông ấy,
Là xương máu của cha ông ta đang nằm lại,
Là giấc mơ tự do được đánh đổi bằng mạng sống.

Triều Trần – triều đại không chỉ có chiến công,
Mà còn có lòng nhân, có ánh sáng của văn minh,
Có vua hiền và dân nghĩa,
Có tiếng thơ, tiếng đàn giữa những năm tháng chiến chinh.

Hào khí Đông A –
Không chỉ là khúc ca của quá khứ,
Mà là dòng máu vẫn chảy trong tim người Việt hôm nay,
Như ngọn lửa âm ỉ trong tro tàn,
Như hồn thiêng sông núi chưa bao giờ tắt.

Em ơi,
Khi ta lớn lên,
Đừng chỉ nhớ những chiến công oanh liệt,
Hãy nhớ cả giọt mồ hôi người dân gánh nước,
Nhớ những bàn tay chai sần góp nên chiến thắng,
Nhớ những lời hịch, lời thơ,
Và cả lời ru mẹ hát đêm nao —
“Con ơi, mai lớn, làm người nước Việt,
Giữ lấy non sông, như giữ lấy chính mình.”

Bởi đất nước này,
Không được dựng nên từ đá,
Mà từ lòng người –
Những con người mang trong tim ngọn lửa,
Ngọn lửa mang tên:
Hào khí Đông A.

Em ơi, mai này nếu ai hỏi,
Rằng vì sao đất Việt nhỏ bé mà không bao giờ gục ngã,
Hãy nói rằng:
Vì trong mỗi người Việt,
Có dòng máu Đông A chảy mãi không thôi —
Dòng máu của cha ông,
Của những con người dám lấy cái chết để giữ lấy sự sống,
Dám lấy lòng nhân để hoá giải bạo tàn,
Dám sống trọn một kiếp người
Cho tổ quốc được trường tồn.

Và khi ấy,
Trên bầu trời Tổ quốc,
Sẽ vẫn vang vọng mãi: Hào khí Đông A!
Hào khí của một thời kỳ oanh liệt và đầy tự hào.

18h18p, ngày 9 tháng 11 năm 2025
Hướng tới kỷ niệm 800 năm thành lập nhà Trần
(1226-2026)