Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Giữa những đêm dài, hay mất ngủ
Lại ngồi nghĩ ngợi, chuyện này chuyện kia
Phải chăng?
Vì đã hiến dâng quá nhiều cho văn học, nghệ thuật
Mà sức lực từng ngày rời rã, hao mòn
Muốn dừng lại — nhưng con chữ vẫn tuôn trào
Như dòng sông đêm chẳng chịu ngủ yên
Có khi đến quá ba giờ sáng mới khép mi
Mệt mỏi lắm… mà vẫn gắng mà thôi
Bởi trong ta, tiếng gọi vẫn bền bỉ
Như lửa âm thầm nung nấu trái tim
Một đời cống hiến, chẳng mong gì đáp tạ
Chỉ sợ ngày mai
Không còn đủ sức viết thêm một câu thơ.
Ta viết cho những người chưa từng gặp
Cho cánh đồng quê còn xanh trong ký ức
Cho mẹ ta ngồi đan áo giữa chiều
Cho tiếng chim gọi mùa trên mái phố
Ta viết để níu lại những gì đang mất
Những con đường, dòng sông, gương mặt
Những buổi sáng rực rỡ nắng vàng
Và cả bóng tối chực chờ ngoài ngõ nhỏ
Có thể một ngày bàn tay này run rẩy
Không còn nâng nổi trang giấy trắng
Nhưng câu chữ đã kịp hoá thành hạt giống
Rơi xuống đời — biết đâu một mai thành mùa.
Và nếu một ngày tôi không còn ở đây
Những trang thơ sẽ thay tôi ở lại
Nói hộ tiếng lòng bao kẻ lặng im
Giữ hộ ký ức cho những điều dễ mất
Bởi tôi tin: đời người chỉ thật sự sống
Khi dám hiến mình cho một ngọn lửa
Ngọn lửa ấy — dẫu thiêu rụi tuổi xuân
Cũng để lại ánh sáng cho người sau bước tiếp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.