Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 17:19, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm qua 17:20, số lượt xem: 35

Chúng ta bắt đầu một ngày bằng việc mở cửa nhìn ra lối nhỏ
Con đường quen thuộc đưa ta đến giảng đường, đến công sở mỗi ban mai
Vết bánh xe in trên mặt đường nhựa cháy lên cái nắng mùa hè
Có ai kịp dừng chân để nhìn những lằn ranh chia lối?
Tương lai không ở đâu xa, tương lai bắt đầu từ dưới gót chân người.

Ta nghĩ về những con đường của ngày mai khi thế kỷ lật trang
Khi đời sống thường nhật cuốn ta đi trong vòng xoáy số hoá
Những đứa trẻ lớn lên cùng thuật toán, cùng thế giới phẳng mênh mang
Liệu còn nhớ lối về một góc phố rêu phong, một bờ đê lộng gió?
Khi màn hình ảo vây quanh, con đường tương lai có làm mờ dấu vết
Những nẻo đường lam lũ của cha ông để lại hay không?

Con đường tương lai mở ra trên những xa lộ thênh thang mang tầm vóc mới
Nơi trí tuệ nhân tạo, công nghệ đám mây đang đổi thay từng phận người
Người trẻ hôm nay phải đứng vững trước làn sóng dịch chuyển bờ bãi
Học cách làm chủ máy móc để không hoá thành chiếc bóng vô tri.
Học tập giờ đây là một cuộc trường chinh không ngơi nghỉ
Tìm lối đi riêng giữa hàng triệu luồng dữ liệu cuộn trào
Giữ một cái đầu lạnh để phán đoán, giữ một trái tim ấm để sẻ chia
Ấy là khi ta đang lát những viên gạch đầu tiên cho con đường phía trước.

Kìa những chàng kỹ sư AI thức trắng đêm bên dòng code mải miết
Họ không chỉ tìm lệnh cho máy móc, họ tìm lời giải cho đời sống con người
Những chuyên gia môi trường lội ngược dòng kênh tìm lại sắc xanh cho dòng nước
Và những bạn trẻ startup mang khát vọng lớn lao lao vào sóng gió cuộc đời.
Họ chấp nhận thất bại, đi trên những lối mòn chưa ai từng bước tới
Mỗi văn phòng nhỏ, mỗi dự án sơ khai đều nung nấu một ý chí bền gan
Họ là những người mở đường, bắc nhịp cầu công nghệ
Đưa đất nước mình vượt bão, vươn ra biển lớn năm châu.

Nhìn về phía trước, ta thấy Hoà Lạc rực lên trong ánh đèn công nghệ
Nơi những ý tưởng bay cao, nơi giấc mơ số hoá góp hình cho đất nước
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, ta vẫn đau đáu một nỗi niềm đối lập
Khi đất gốm Bát Tràng, đất lụa Vạn Phúc nghìn năm vẫn nép mình bên bờ mương.
Đô thị hiện đại dẫu có phủ sóng 5G, dẫu có tự động hoá vây quanh
Thì làm sao thay thế được bàn tay xoay gốm, tiếng thoi đưa kẽo kẹt đêm trường?
Con đường tương lai không thể là con đường cắt đứt sợi dây nguồn cội
Đô thị thông minh chỉ thật sự văn minh khi còn giữ được tình làng nghĩa xóm.

Giữa nhịp sống ồn ào của cơm áo, gạo tiền và lo toan thường nhật
Ta bỗng giật mình trước những con đường đang dần đánh mất màu xanh
Không gian mạng hôm nay cũng cần một lối đi sạch bóng tà từ, độc hại
Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng bình luận của tuổi trẻ chúng ta
Đều là một dấu chân để lại trên con đường văn hoá của mai sau.
Phải biết dọn rác trên mạng như dọn rác trên đường phố mỗi chiều
Biết giữ biên cương số bằng sự tỉnh táo và trách nhiệm của người trẻ
Đừng để tương lai phải cúi đầu trước những hoang mạc tinh thần do chính mình tạo ra.

Này tuổi trẻ! Hãy nhìn thẳng vào mặt trời mà bước tiếp!
Tương lai không phải chiếc bánh ngọt bày sẵn đợi người xin
Đường mở ra là để ta rạch đôi bão giông mà tự cứu lấy mình
Bằng khối óc kiên cường, bằng đôi bàn tay lao động không ngơi nghỉ.
Đập tan tư duy thụ động, quét sạch những hoài nghi ích kỷ
Biến tri thức thành lá chắn, biến khát vọng thành gươm thiêng
Chúng ta đi, mang theo dáng hình sông núi, mang theo danh dự thiêng liêng
Khai phá chân trời mới, dựng xây thời đại mới.

Và dẫu con đường tương lai đưa ta bay xa đến những chân trời công nghệ
Xin em, xin anh, xin tất cả những người đồng chí hôm nay
Hãy giữ lấy tiếng Việt trong sáng, vẹn nguyên như thuở mẹ cha gầy dựng
Tiếng nói thiêng liêng đi qua bao thăng trầm lịch sử, qua cả những cuộc binh đao
Mỗi từ ngữ thuần Việt được viết ra đúng nghĩa, đúng vần
Chính là nhịp cầu nối quá khứ anh hùng với tương lai rực rỡ.
Con đường của ngày mai chỉ thật sự thênh thang và bền vững
Khi được soi rọi bởi ngọn đuốc văn hoá ngàn năm tích tụ.

Hãy đứng thẳng người và nhìn về phía trước, hỡi thế hệ thanh xuân!
Tương lai không phải việc ngồi chờ định mệnh gọi tên
Mà là tự mình cầm lái, rạch đôi bão giông, khai mở lối đi mới
Để mỗi ngày bình thường trôi qua đều đậm đà hương vị cống hiến và yêu thương
Xứng đáng với dáng hình đất nước, xứng đáng với nhân dân.

12h39p - 17h19p, ngày 2-3/6/2026