Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:42, số lượt xem: 70

Một mùa thu nữa lại về trên lối cũ,
Sương còn giăng mà nắng đã vàng sân,
Ngày mới mở từ phấn trắng, bảng đen,
Tiếng trống trường – nghe như lòng thức giấc.

Riêng với tôi, ký ức đầy ngõ vắng,
Tiếng cười ai còn thấp thoáng hàng cây,
Nắng nghiêng nghiêng qua cửa lớp hôm nay,
Phấn vẫn trắng mà tháng ngày đã cũ.

Ôi! Ngày khai giảng – bước chân lần cuối,
Đời học trò, còn lại mấy mùa vui?
Mới ngày nào lớp Mười đứng ngậm ngùi,
Chớp mắt đã đến ngày rời trang vở.

Khai giảng – khúc dạo đầu mùa áo mới,
Trang giấy thơm chờ nét bút đầu tiên,
Cửa tương lai rộng mở ở phía trước,
Bao nhiêu mơ ước đợi chờ thành tên.

Mỗi bước chân – gửi một niềm tin mới,
Mỗi trang vở – ấp ủ một ngày mai,
Cánh chim non rồi sẽ vượt đường dài,
Mang theo cả một khoảng trời tuổi trẻ.

Hỡi ôi! Ngày khai trường cuối tuổi trẻ,
Ta biết làm sao giữ trọn một đời?
Mười hai năm – nghe tưởng chẳng bao dài,
Mà ngoảnh lại, một trời thương nhớ cũ.

Hơn một thập kỷ qua cùng mái lớp,
Bao buồn vui đã gửi lại nơi này,
Đến phút cuối, lòng bỗng hoá hao gầy,
Một tiếng gọi cũng làm cay khoé mắt.

Bao công sức vun cho cây kết trái,
Bao hạt mầm chờ mùa gặt mai sau,
Bao giọt mồ hôi thầy cô gửi trao,
Bao lời dặn theo ta vào năm tháng.

Mỗi ánh mắt – gửi một niềm thương nhớ,
Mỗi lời thầy – theo mãi bước chân ta,
Mai dẫu đi qua muôn nẻo đường xa,
Xin giữ trọn nghĩa tình nơi mái lớp.

Khai giảng – đâu chỉ là ngày bắt đầu,
Mà còn là lúc cánh cửa đời hé mở,
Mang trí tuệ, tình bè bạn, yêu thương,
Đi về phía những chân trời rộng mở.

Hãy sống hết cho những ngày còn lại,
Cho mười hai năm tháng mãi không phai,
Cho buổi hôm nay – ngày cuối vẹn đầy,
Cho nỗi nhớ mai sau còn ở lại.

Rồi một sớm giữa dòng đời xa xôi,
Ta chợt nghe tiếng trống vọng đâu đây,
Chợt thấy mùa thu rụng nắng trên cây,
Và tuổi nhỏ trở về trong ký ức.

Khi ấy nhé – xin đừng quên ngày cũ,
Một sân trường, một lớp học, hàng cây,
Một mùa thu áo trắng của hôm nay,
Một lần cuối – mà thương hoài mãi mãi.

Bởi ngày cuối đâu phải là khép lại,
Mà mở đường cho những bước tương lai,
Ta mang theo mười hai năm tháng dài,
Làm hành trang đi giữa đời rộng lớn.

Ngày khai giảng cuối cùng ơi, xin giữ,
Giữ giùm ta một chút tuổi học trò,
Để mai sau dẫu cách mấy chuyến đò,
Vẫn nhớ mãi một mùa thu năm ấy.