Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
1 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày Hôm nay 13:38, số lượt xem: 41

Từ độ đôi mươi,
anh đã đôi lần lỗi hẹn.
Chỉ vài bước chân thôi
mà ngỡ xa nhau cả một đời.

Có phải gió mùa thu
đã lặng lẽ cướp em đi,
để con đường cũ mỗi chiều nghiêng nắng
chỉ còn anh đứng đếm lá vàng rơi.

Ta quen nhau
trong những ngày mắt còn đầy mơ mộng,
nụ cười em khẽ nghiêng
làm cánh phượng cũng ngập ngừng trước gió.
Lời yêu còn mắc nơi đầu môi,
lời hẹn còn nằm trong ánh mắt,
đã vội tan theo một chuyến chiều xa.

Anh nhớ lắm
con đường nhỏ dẫn về cuối phố,
nhớ từng viên sỏi
đã từng in dấu chân hai đứa.
Nhớ gốc cây già
vẫn lặng im như một nhân chứng,
đã chứng kiến bao lần em đến,
bao lần anh đợi,
và cả những lần
chỉ còn chiếc bóng ngả dài trong hoàng hôn.

Có buổi em qua,
anh chưa kịp tới.
Có buổi anh chờ,
em đã theo mùa gió khác.
Những cuộc hẹn
cứ đi ngang đời nhau như thế,
để tháng năm mãi là một khoảng trống
không gì lấp đầy.

Anh đã từng trách thời gian,
trách những ngã rẽ vô tình,
trách cơn mưa đến quá nhanh
xoá nhoà dấu chân em trên lối cũ.
Rồi lại trách chính mình
đã không đủ can đảm
giữ lấy bàn tay đang dần buông khỏi tay anh.

Nhiều năm trôi qua,
gốc cây già vẫn đứng đó,
mùa thu vẫn về với mùi hoa sữa cũ.
Chỉ có chúng mình
không còn là hai đứa của ngày xưa,
không còn hẹn nhau dưới tán lá,
không còn ngóng nhau qua từng nhịp gió.

Nếu một ngày nào đó
em vô tình trở lại,
xin đừng hỏi vì sao
con đường xưa buồn đến thế.
Bởi mỗi chiếc lá rơi
đều mang một lời hẹn cũ,
mỗi cơn gió ngang qua
đều gọi tên một người anh từng thương.

Và anh hiểu,
có những cuộc tình
không mất đi vì hết yêu,
mà chỉ lặng lẽ ngủ yên
trong ký ức của mùa thu năm ấy.

Để mỗi lần gió về,
anh lại nghe rất khẽ...

“Em!”