Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Khi tháng ngày anh cằn cỗi, mệt mỏi
Có bao giờ anh nghĩ gì cho riêng mình đâu
Chỉ khi có em, anh mới thấy đời có ích
Mới thấy mình thành người trong những thương yêu.
Em – đôi khi thương anh lặng lẽ
Anh nào dám nghĩ gì cho em
Bởi em đâu cần cao sang, giàu có
Điều em cần giản dị lắm thôi
Chính là anh và một mái nhà.
Em hiểu cho anh
Hiểu cả những lo toan của gia đình
Anh vẫn sợ một ngày nào đó
Em hy sinh tất cả cho anh
Mà quên mất bản thân mình
Quên cả gia đình em nữa.
Anh chỉ mong em
Dù cố gắng đến đâu cũng vì chính em
Vì hạnh phúc em và gia đình em trước hết
Chỉ cần thế thôi là anh đã thấy mừng rồi.
Và anh biết
Có những khi em cũng buồn, cũng tủi
Chỉ là em không nói ra thôi
Nỗi buồn em để trong lòng
Như giọt mưa lặng lẽ
Thấm vào đất rồi hoá thành cây xanh.
Anh cũng vậy
Có những điều chưa từng kể với em
Có khi sợ em lo, em nghĩ
Nên giữ lại một mình anh gánh
Nhưng em ạ
Con người đâu mạnh mẽ được mãi
Nếu không có một bờ vai để tựa vào.
Và anh muốn nói với em rằng:
Em đừng chỉ là nơi để anh nương tựa
Hãy để anh cũng là chỗ em dựa vào
Khi em thấy mệt mỏi
Khi đời thường quá nhiều chông chênh.
Chúng ta –
Mỗi người giữ cho nhau một khoảng bình yên
Không phải lớn lao, không phải hào nhoáng
Chỉ cần bữa cơm có tiếng cười
Chỉ cần một cái nắm tay khi trời nổi gió
Là tháng ngày đã dịu lại rồi.
Anh chỉ ước
Mai này tháng ngày có đổi thay
Thì tình yêu vẫn còn nguyên vẹn
Dẫu cuộc sống còn bao nhiêu lo lắng
Em và anh vẫn bên nhau như thuở ban đầu.
Anh tin rằng
Trong những tháng ngày dài rộng ấy
Chỉ cần có em
Là mọi mệt mỏi cũng thành yên vui.
Em chính là nơi để anh trở về
Là ngọn lửa giữ ấm trong gia đình
Và cũng là người nhắc anh nhớ
Phải thương lấy em,
Thương lấy cả những tháng ngày.
23h37p, ngày 28 tháng 8 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.