Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:27, số lượt xem: 68

Thuở ấy mùa thu mới trở về,
Sương giăng đầu ngõ, nắng nghiêng quê,
Sân trường áo trắng còn thơm mới,
Tiếng trống ngân dài gọi bước chân.

Ta nhớ ngày xưa – ngày mới đến,
Ngỡ ngàng đứng nép dưới hàng cây,
Bảng đen phấn trắng còn thơ dại,
Mà bóng thời gian đã chất đầy.

Nắng đổ bên thềm qua cửa lớp,
Gió lay tà áo cuối sân trường,
Một tiếng ai cười nghe rất khẽ,
Mà sao thương nhớ cứ đổi thay.

Ngày ấy lớp Mười – ta mới lớn,
Bỡ ngỡ như chim lạc giữa trời,
Tay ôm trang vở còn thơm giấy,
Chẳng biết mai này mỗi đứa nơi.

Mười hai năm học qua như nước,
Một thoáng sân trường đã hoá xa,
Bao mùa phượng đỏ rồi phượng tàn,
Mà chuyện hôm nào tưởng mới qua.

Từ những ngày đầu còn thơ dại,
Đến buổi hôm nay tóc chẳng già,
Chỉ thấy lòng mình đầy kỷ niệm,
Thấy thương từng lớp học, hàng hoa.

Bao giọt mồ hôi rơi lặng lẽ,
Bao lời thầy cô vẫn còn đây,
Mai bước giữa đời muôn ngã rẽ,
Xin đừng quên những tháng năm này.

Ngày khai giảng cuối – sao buồn quá,
Trống vẫn ngân vang, nắng vẫn vàng,
Chỉ có chúng ta không còn nữa
Những ngày áo trắng rất dịu dàng.

Mai mỗi đứa một phương trời mới,
Mang theo tri thức với niềm tin,
Mang theo tiếng gọi từ trang vở,
Mang cả sân trường ở trong tim.

Thầy cô ở lại cùng năm tháng,
Dõi theo đàn em nối bước sau,
Còn chúng ta sẽ đi xa mãi,
Mà một phần đời vẫn gửi nhau.

Hỡi ngày khai giảng mùa thu cũ,
Xin giữ giùm ta chút tuổi hồng,
Để mai dẫu bước đời xa xôi,
Vẫn nhớ một thời đã ngóng trông.

Ngày cuối đâu nào là đoạn cuối,
Bởi đời còn rộng những đường đi,
Ta mang mười hai năm làm hành trang,
Đi tới tương lai chẳng ngại gì.

Mai giữa cuộc đời bao dâu bể,
Có khi chợt nhớ một hàng cây,
Chợt nghe tiếng trống trong tâm tưởng,
Lại thấy mùa thu đứng ở đây.

Khai giảng cuối cùng ơi, xin nhé,
Đừng vội phai màu giữa tháng năm,
Để mỗi khi lòng nghe gió gọi,
Ta còn thương nhớ một sân trường.