Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 07/07/2026 20:35, số lượt xem: 41

Máu các anh không chìm trong quên lãng,
Mà hoá thành màu cờ giữa trời xanh.
Từ những ngôi mộ nằm im dưới đất,
Tổ quốc lên hình, rạng rỡ dáng mình.

Lịch sử không chỉ là trang giấy cũ,
Mà là chiều sâu của những hy sinh.
Có tuổi trẻ đã đi qua lửa đạn,
Để hôm nay trời đất hoá bình minh.

Các anh đến từ bao miền đất nước,
Từ mái tranh nghèo, từ lớp học chưa tan.
Áo còn mới mà vai đã nặng lắm,
Bước ra đi trong một lời thề vang.

Có người lính tuổi vừa tròn hai mươi,
Mang trong ngực một trời xanh rất trẻ.
Có người ngã khi tình yêu chưa gọi,
Đã gửi đời cho một chữ sơn hà.

Không ai trong số các anh lựa chọn,
Cái chết làm vinh quang giữa chiến hào.
Nhưng khi đất nước cần người giữ lửa,
Các anh thành ngọn lửa đi vào.

Ngọn lửa ấy không tàn trong gió lạnh,
Không lùi xa theo bụi cát thời gian.
Nó cháy tiếp trong nhịp cầu, nhà máy,
Trong ruộng đồng, trường học, bến sông tràn.

Nó cháy trong những con đường thẳng tắp,
Trong phố phường sáng đèn mỗi đêm vui.
Trong tiếng trẻ thơ cười vang trước lớp,
Trong mùa vàng rải kín những chân đồi.

Hoà bình nở từ đâu mà có vậy?
Từ máu xương, từ nước mắt cha ông.
Từ những mẹ già ngồi chờ ngoài ngõ,
Từ những người con gửi lại núi sông.

Từ chiến hào đất đỏ, rừng sâu lạnh,
Từ biển đêm gió đập những cánh buồm.
Từ bao năm giữ từng gang đất nhỏ,
Không để bờ cương khuất bóng quân thù.

Máu đổ xuống không chìm trong cỏ dại,
Mà thành phù sa bồi đắp quê hương.
Thấm vào đất để cây đời nảy lộc,
Thấm vào lòng để đất nước lên đường.

Tên các anh có người còn vô danh,
Nhưng Tổ quốc nào quên ai đã ngã.
Mỗi ngôi mộ là một vì sao lặng,
Soi lên đời ánh sáng chẳng phai xa.

Có thể bia đá rêu phong theo tháng,
Nhưng lòng dân còn khắc mãi tên người.
Tên các anh đi qua bao thế hệ,
Hoá thành sông, thành núi, thành nụ cười.

Các anh là người giữ mùa bão lửa,
Giữ cho ngày mai khỏi hoá tàn tro.
Giữ màu xanh trên từng tà áo mới,
Giữ tiếng đàn, giữ cả những ước mơ.

Giữ cho mẹ được nghe con mình gọi,
Giữ cho làng yên khói bếp chiều hôm.
Giữ cho mỗi mái nhà còn nguyên vẹn,
Một bầu trời, một nhịp thở yên êm.

Khi tiếng súng đã lùi xa biên giới,
Đất nước mình lại bước những chặng cao.
Những cánh đồng vàng lên sau khói lửa,
Những khu công nghiệp sáng giữa lao xao.

Những con tàu lại rẽ ra biển lớn,
Mang khát vọng Việt đi giữa đại dương.
Những cây cầu nối hai bờ thương nhớ,
Những phố dài mở rộng phía tương lai.

Nhưng đi tới, đừng quên người đã khuất,
Đừng quên mùa máu đỏ đã qua rồi.
Bởi hạnh phúc không sinh từ lãng quên,
Mà từ nhớ, từ thương, từ giữ gìn thôi.

Hoà bình không phải quà ai ban xuống,
Không phải lời hứa đẹp ở đầu môi.
Nó đổi bằng bao năm dài chống giữ,
Bằng trái tim không chịu cúi đầu thôi.

Vì thế hãy đứng trước chiều tháng Bảy,
Xin lặng im trước ngọn khói trầm bay.
Một nén hương không chỉ là tưởng niệm,
Mà là lời thề sống trọn hôm nay.

Sống sao cho xứng cùng người nằm lại,
Sống sao cho đất nước lớn trong mình.
Giữ điều đúng, làm điều ngay giữa đời sống,
Giữ cội nguồn, giữ khí phách quang minh.

Giữ từng tấc biên cương và hải đảo,
Giữ tiếng Việt, giữ nếp sống quê hương.
Giữ lòng tự trọng trong thời hội nhập,
Giữ niềm tin không bán rẻ con đường.

Để máu đỏ không hề thành vô nghĩa,
Để hoa bình nở mãi ở mai sau.
Để mỗi bước chân trên miền đất Việt,
Đều có hồn các anh ở phía sau.

Xin cúi đầu trước anh linh tử sĩ,
Trước những người không trở lại quê nhà.
Máu các anh đã nở thành hoà bình,
Thành non sông, thành mùa xuân của đất nước ta.