Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2026-2030 » Hoa mẫu đơn
Bình thường thôi, nhưng nào đâu thật bình thường,
Sau lớp bụi thời gian còn âm vang ký ức.
Những nẻo cũ lặng thầm chìm vào dĩ vãng,
Một đoạn đời khép lại giữa vô vàn tiếc nhớ.
Phải chăng, hết một thời đã đi qua,
Mùa năm tháng cũng lặng lẽ thay màu lá.
Bao khát vọng từng cháy lên như lửa,
Giờ hoá tro hồng nằm yên giữa tim sâu.
Thôi đành chấp nhận, như dòng sông nhận biển,
Như hoàng hôn ôm lấy ánh chiều tàn.
Có những điều giữ mãi cũng thành vô nghĩa,
Buông một lần để lòng nhẹ gió nhân gian.
Hết một thời đã qua,
Ta vẫn chỉ là một người bình thường.
Không cần khoác lên mình hào quang rực rỡ,
Cũng chẳng cúi đầu trước những nỗi cô đơn.
Có buồn đâu, mà cũng chẳng hẳn vui,
Chỉ bình thản giữa muôn chiều biến động.
Mỉm cười nhìn năm tháng dần khép lại,
Để hiểu rằng mọi cuộc gặp rồi cũng hoá chia xa.
Ngày vẫn trôi như chưa từng dừng lại,
Gió vẫn về qua những mái hiên xưa.
Chỉ lòng người học cách im lặng hơn trước,
Để lắng nghe đời kể chuyện nắng mưa.
Rồi mai này, nếu ai còn nhắc nhớ,
Xin gọi đó là một thuở thanh xuân.
Một thời đã đi qua nhưng chưa từng mất,
Vì vẫn còn sống mãi ở những dấu chân.
Bình thường thôi, giữa mênh mang cuộc sống,
Giữ một tấm lòng chẳng nhuốm bụi hơn thua.
Hết một thời đã đi qua — rồi cũng hoá thành kỷ niệm,
Chỉ còn con người ở lại với chính mình,
Lặng lẽ, an nhiên...
Vẫn bình thường thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.