Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Người biết lỗi, có lẽ là người đã dám nhận lỗi,
Biết cúi đầu trước chính mình,
Dù chỉ một lần thôi — cũng là đáng quý.
Bởi ai trong đời chẳng lầm lỡ,
Chẳng có vấp ngã nào mà không để lại vết thương,
Nhưng có người chọn đứng dậy,
Còn có người mãi mãi ngồi trong bóng tối của mình.
Người ta sửa sai —
Là lúc trái tim bắt đầu trưởng thành,
Là khi đôi mắt bỗng thấy rõ hơn bao giờ hết
Những điều mình từng làm đau người khác.
Người ta rút kinh nghiệm,
Không phải để khoe rằng “tôi đã hiểu”,
Mà để biết rằng —
Con đường sau này sẽ phải đi khác đi.
Đừng nói nặng lời quá,
Đừng làm tổn thương bằng những câu trách móc,
Bởi có những lời như lưỡi dao cắt vào ký ức,
Có những câu khiến lòng người khép lại mãi.
Hãy nhắc nhở bằng giọng nhẹ nhàng thôi,
Như gió khẽ qua cành,
Như mưa rơi mà không làm vỡ giấc mơ trong lá.
Vì đôi khi, một ánh nhìn dịu dàng
Còn có sức lay động hơn trăm nghìn lời giảng giải.
Chứ bản thân tôi,
Nghe những lời nặng nề — cũng quen rồi,
Tôi đã học cách im lặng,
Cười một chút cho qua,
Rồi về nhà đối diện với căn phòng trống.
Cô đơn — như chiếc bóng dài trên vách tường,
Không ai hỏi han, không ai ngồi lại,
Chỉ có tiếng thở dài làm bạn qua đêm.
Tôi cũng từng muốn gần ai đó một chút,
Nhưng khoảng cách — vẫn xa như bầu trời,
Càng với, càng thấy mình nhỏ bé.
Tôi vẫn nói cười giữa chốn đông người,
Nhưng trong lòng — lại muốn khóc cho một điều không thể.
Nếu ai đó hiểu cho tôi,
Xin đừng trách móc bằng lời cay nghiệt,
Xin chỉ nói bằng tấm lòng biết lắng nghe.
Vì đôi khi, chỉ cần một người hiểu,
Là đã đủ để tôi tiếp tục tin vào cuộc đời này.
11h17p, ngày 30 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.