Nếu một ngày, tôi bỗng nhiên quên hết,
Quên con đường ngập hương ban chiều ấy.
Quên cả tiếng cười em từng để lại
Giữa bầu trời lặng im của tháng năm.
Có lẽ một ngày, tóc phủ đầy tuyết trắng,
Tôi rồi sẽ quên những lần của tuổi trẻ.
Nhưng sao đôi mắt em, tôi chẳng thể,
Xoá đi, dù chỉ một lần trong mơ.
Khi ký ức chỉ còn lại đống tro tàn,
Tôi sẽ hát khe khẽ bài hát ngày xưa cùng em đó..
Và nếu có ai hỏi rằng: “Anh yêu ai nhất?”
Xin nhớ giùm, rằng đó là em thôi.
Có thể mai này, tôi chẳng còn nhớ nổi
Căn phòng bé, và dáng thơ em ngày ấy.
Nhưng nếu trái tim tôi vẫn còn đập,
Thì nó sẽ đập, theo nhịp của em thôi…
14/05/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.